Truyện thể loại Sủng
Gả Cho Biểu Ca Thanh Lãnh
- Chapter 78 8 tháng trước
- Chapter 77 8 tháng trước
- Chapter 76 8 tháng trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Tác giả: Túy Trung Kiếm
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Sủng, Cưới Trước Yêu Sau, Ngọt
Team dịch: Carrot Và Tịch Dương
Văn án:
Giang Tự cứ ngỡ mình sẽ nên duyên vợ chồng, cùng tam biểu ca sống những ngày tháng êm đềm, hạnh phúc. Nào ngờ đâu, tai họa ập đến, tam biểu ca qua đời, nàng lại mang đôi chân tàn tật, gánh chịu biết bao ánh mắt thương hại của người đời, cứ thế gả cho đại biểu ca, một người xa lạ.
Người ta đều nói, đại công tử Bùi phủ - Bùi Giác, người thanh cao, lạnh lùng, tuấn tú, chắc hẳn là vì thương hại nàng mới thay đệ đệ cưới nàng về, bất quá cũng chỉ là che chở cho nàng mà thôi!
Giang Tự cũng nghĩ vậy, nàng không muốn trở thành gánh nặng cho người khác, nên tự mình viết sẵn tờ hưu thư, ấn cả dấu tay, chỉ chờ thời cơ thích hợp là thu dọn hành lý rời đi.
Thế nhưng, nàng chờ mãi, chờ mãi, lại chờ đến đêm khuya, vị đại công tử vốn nổi tiếng đoan chính, tự chủ ấy, khoác trên mình bộ y phục mỏng manh, đứng trước cửa phòng nàng, tay cầm tờ hưu thư đã nhàu nát, giọng nói khàn khàn gọi nàng: "Biểu muội..."
Tuy vẻ mặt có chút buồn bã, nhưng đôi mắt đen láy kia lại như chứa đựng muôn ngàn vì sao, câu hồn đoạt phách, khiến trái tim nàng ngứa ngáy, khô khốc.
Bùi Giác từ nhỏ đã được mọi người khen ngợi là người quân tử.
Nhưng chỉ có bản thân chàng hiểu rõ, đó chẳng qua chỉ là một chiếc khóa trói buộc chàng, luôn nhắc nhở chàng không được vượt quá khuôn phép.
Cho đến khi bị người trong lòng xa lánh, chàng được một người bạn chỉ điểm, mới chợt hiểu ra trước đây mình đã sai lầm, câu "tinh thành sở chí, kim thạch vi khai" hóa ra lại có ý nghĩa khác, thế là chàng bắt đầu thực hiện.
Sau này, người bạn kia biết được mọi chuyện thì vô cùng kinh ngạc: "Ta bảo ngươi thể hiện sức mạnh và tấm chân tình với nàng, chứ có bảo ngươi dùng mỹ nam kế đâu!"
Bùi Giác, người đã đạt được tâm nguyện, khẽ mỉm cười: "Cũng như nhau thôi."
Một hôm, hai người đang trò chuyện dưới ánh nến, Giang Tự bồi hồi nhớ lại chuyện xưa.
Bùi Giác cụp mắt xuống: "Nhớ hồi đó, biểu muội chỉ thích chơi với tam biểu ca thôi."
Giang Tự chớp mắt, cười trừ cho qua chuyện.
Bùi Giác ra vẻ đáng thương: "Ta đứng ngoài sân rất lâu, hai người cũng chẳng gọi ta vào."
Giang Tự chột dạ, dịu giọng dỗ dành chàng.
Bùi Giác buông tóc, cởi khuy áo, ánh mắt mập mờ nhìn nàng: "Đêm đã khuya, biểu muội còn muốn chơi đùa nữa không?"
★Ngoại truyện★
Thiếu phu nhân Bùi phủ rất thích đọc thoại bản, đám tiểu đồng cứ cách một thời gian lại đến hiệu sách mua thêm.
Chưởng quầy rất hào phóng, cười tủm tỉm nhét thêm một cuốn thoại bản đang thịnh hành gần đây.
Đêm đến, Giang Tự dựa vào giường, tiện tay mở cuốn thoại bản được chưởng quầy tặng, sắc mặt lập tức đỏ bừng.
Bên cạnh vang lên giọng nói trầm ngâm của Bùi Giác: "Quan Âm tọa liên."
Cảm nhận được nguy hiểm, nàng định bỏ chạy, nhưng cổ tay đã bị chàng nhẹ nhàng nắm lấy, đặt lên lồng ngực nóng bỏng, áo choàng hơi hé mở.
Lý trí vốn đã lung lay của nàng lập tức tan vỡ.
Sáng sớm hôm sau.
Giang Tự tỉnh lại sau cơn hoan lạc đêm qua, xấu hổ che đi dấu răng trên đầu ngón tay, đuổi vị phu quân đang vẻ mặt thỏa mãn ra khỏi phòng.
★Hướng dẫn đọc truyện: Nam nữ chính ban đầu khá chậm nhiệt, tình tiết dựa theo tóm tắt nội dung, dù sao cũng phải cho biểu ca thời gian thay đổi mà, những bạn nào muốn xem cảnh ngọt ngào thì có thể bắt đầu từ chương 33, không ngọt cứ lôi tác giả ra đánh cho một trận, đánh cho kêu gào thảm thiết luôn~
Nhưng mà, những bạn nào không vội thì cứ từ từ thưởng thức nhé~ Sẽ càng thú vị hơn -3-
Tag: Ngôn tình, cổ đại, ngọt, sủng, cưới trước yêu sau, thanh mai trúc mã, HE
Ràng Buộc Dịu Dàng - Chi Đông
- Chapter 321 8 tháng trước
- Chapter 320 8 tháng trước
- Chapter 319 8 tháng trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Trọng Sinh , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Bùi thế tử ra ngoài không xem lịch, vô tình gặp một nữ tử rơi xuống nước liền tốt bụng ra tay cứu giúp, nhưng không ngờ lại bị nàng tay chân quấn lấy, nói thế nào cũng muốn lấy thân báo đáp.
Như mong muốn gả cho Bùi Tri Diễn xong, Quý Ương mới phát hiện phu quân lạnh lùng vô tình này sao lại khác hẳn với kiếp trước.
"Phu quân, ta đau lưng." Quý Ương uốn éo thắt lưng, đợi chờ hắn ôm vào lòng.
Bùi Tri Diễn chỉ liếc nhìn một cái: "Ngồi không đúng tư thế."
Quý Ương vẫn không hiểu nổi rốt cuộc sai ở đâu.
Cho đến khi cung đình tổ chức yến tiệc, một tiếng "Biểu muội", xé rách sự giả vờ thanh nhã lạnh lùng của Bùi Tri Diễn.
Đêm đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang say ngủ của Quý Ương, ánh mắt âm trầm: "Nàng lại muốn vì hắn mà phản bội ta?"
"Ta không nỡ động vào nàng, nhưng nàng xem ta có buông tha cho gã không."
Kiếp trước nếm trải nỗi đau khắc cốt ghi tâm, Bùi Tri Diễn đến giờ vẫn nhớ rõ. Hắn đã nghĩ ra hàng vạn cách trừng phạt Quý Ương, cũng từng nghĩ sẽ cùng nàng từ đây đoạn tuyệt.
Nhưng đến khi gặp lại lần nữa, hắn đã hiểu ra, nếu không thể từ bỏ, thì hãy để nàng cả đời ở bên hắn, yêu hắn.
Bé Con Ốm Yếu Của Lão Đại
- Chapter 20 8 tháng trước
- Chapter 19 8 tháng trước
- Chapter 18 8 tháng trước
Đô Thị , Sủng , Đam Mỹ
0
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Tỉnh lại, tôi phát hiện mình là thiếu gia thật vạn người ghét trong một quyển
tiểu thuyết đam mỹ.
Hành động hàng ngày chính là không ngừng tìm chỗ chết, hãm hại thiếu gia giả,
sau đó bị người thân bạn bè chán ghét ruồng bỏ.
Đùa gì thế?
Chỉ dựa vào việc tôi đi một bước ho một trận nhỏ, đi ba bước ho một trận lớn,
ba ngày hai lần cảm lạnh nóng sốt, rồi đau bụng đau đầu không rõ nguyên nhân.
Ngay cả động thêm một cái tôi cũng ngại phí sức, chớ đừng nhắc tới đi nhằm
vào người khác.
Sau đó tôi hạ quyết tâm, nằm thẳng chịu mắng, ăn rồi chờ chết, chỉ hy vọng có
thể thư thái thoải mái vượt qua những ngày kế tiếp.
Sau này, người nhà đã từng chán ghét tôi đều van xin tôi về nhà.
Mà vị đại lão che giấu thân phận kia, thuần thục uốn gối quỳ xuống đất, đưa bàn tay lau nhẹ lên mắt cá chân lạnh lẽo của tôi:
"Bảo bối, xin em, đừng để bị lạnh."
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
- Chapter 197 8 tháng trước
- Chapter 196 8 tháng trước
- Chapter 195 8 tháng trước
Ngôn Tình , Sủng , Hài Hước , Điền Văn
1
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Mới ngủ một giấc, Hoa Dạng phát hiện mình xuyên vào một cuốn truyện ở những năm 80. Tại đây, cô mới mười ba tuổi, làn da ngăm đen, tự ti lại vụng về, cha mẹ thì mềm yếu, bà nội lại bất công, nhà nghèo đến nỗi không có một xu dính túi. Đã vậy cô còn có cả một sọt thân thích cực phẩm.
Ví dụ điển hình là chị họ của cô, tên Hoa Vũ.
Hoa Vũ này là nữ chính ở trong truyện, có bàn tay vàng đồng thời vừa được trọng sinh, một bên vừa khuyến khích cha mẹ làm buôn bán, một bên điên cuồng học tập, tuổi con nhỏ không chỉ xinh đẹp lại giỏi giang.
Khuyết điểm duy nhất là chị ta rất thích chèn ép cô, đem cô chà đạp hung hăng ở dưới mặt đất. Chưa kể Hoa Vũ còn cố tình cướp đoạt cơ duyên của cô, sau đó cướp luôn cả chồng của Hoa Dạng...
Hoa Dạng trong tay cầm một đống bài xấu, bây giờ phải làm sao để xoay người?
Cô quyết định làm lại nghề cũ, lấy mỹ thực để làm giàu.
Bánh bao chiên, sườn heo nướng, nước dừa nấu với cao lương, món lẩu chua cay đậm đà...
Hãy xem thiếu nữ khả ái mười ba tuổi, cường thế ngược gió, một đường vả mặt cực phẩm như thế nào!
Khi Tôi Trở Thành Mèo Cưng Của Phản Diện
- Chapter 48 8 tháng trước
- Chapter 47 8 tháng trước
- Chapter 46 8 tháng trước
Đô Thị , Sủng , Hệ Thống , Đam Mỹ
3
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Thể loại: 1x1, HE, biến thành động vật, ngọt sủng, nguyên sang, hiện đại, chủ thụ, xuyên sách
Nhà giàu chiều tận trời công x Thông minh trong nóng ngoài lạnh thụ
Văn án:
Do một tai nạn, linh hồn của Quý Thời Thừa bị rút khỏi cơ thể. Để bù đắp, hệ thống cho cậu quyền chọn chủng loài và thế giới mà cậu muốn đến.Điều kiện là cậu phải chọn một thế giới tiểu thuyết để sống ba tháng và không được chết.
Hệ thống muốn cậu cứu phản diện, nhưng Quý Thời Thừa chẳng hứng thú, bèn chọn làm một con mèo. Ai ngờ hệ thống gian xảo, khiến cậu thành mèo của vai phản diện, mà phản diện này còn sắp chết tới nơi.
Giữa những tiếng ngăn cản của hệ thống, Quý Thời Thừa ấn mạnh móng vuốt vào mũi của phản diện. Này, đừng chết vội, kiếm cho tôi chút cơm ăn cái đã:-)
Phản diện đành mở mắt:????
Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi
- Chapter 70 8 tháng trước
- Chapter 69 8 tháng trước
- Chapter 68 8 tháng trước
Xuyên Không , Cổ Đại , Sủng , Đam Mỹ
2
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, tu chân, xuyên sách, sảng văn, chủ thụ, cường cường, nhẹ nhàng, 1v1, HE
1. Tống Diễn xuyên không, trở thành một nhân vật quần chúng vô danh vô phận trong một cuốn sách, vừa mới cưới một nam thê. Dù cuộc hôn nhân này không mấy vừa ý, nhưng chỉ cần tránh xa cốt truyện, thì sống một đời yên ổn cũng không vấn đề gì. Tống Diễn tính cách bình dị, thích nghi với mọi hoàn cảnh, biết thê tử cũng không ưa mình nên coi như có thêm người đồng hành qua ngày, sống cũng thoải mái tự tại.
Đáng tiếc trời chẳng chiều lòng người. Trong một lần ngoài ý muốn, thê tử của Tống Diễn chết dưới tay Ma tộc. Sau đó Ma quân xuất quan, khiến hai giới Tiên – Phàm chìm trong chiến tranh.
Tống Diễn cũng bị cuốn vào vòng xoáy này. Trong một trận chiến với Ma tộc, y không may bị bắt rồi được áp giải lên núi Táng Hồn cùng những tù binh khác. Tại đây y gặp Ma quân Tịch Vô Quy, kẻ được đồn đại là lạnh lùng, tàn nhẫn và vô cùng hung bạo.
2. Khi Ma Quân Tịch Vô Quy lịch kiếp đã bị ép gả cho một tên công tử bột ăn chơi trác táng. Sau khi khôi phục trí nhớ, ký ức của kiếp ấy trở thành vết nhơ hắn muốn giấu kín. Hắn thề nếu gặp lại kẻ kia, hắn sẽ băm nát y thành nghìn mảnh!
Chẳng bao lâu sau, hai giới Tiên – Phàm lần lượt thua trận dưới tay hắn. Một ngày nọ, thuộc hạ mang một nhóm tù binh lên núi. Hắn chỉ nhìn lướt qua đã nhận ra khuôn mặt quen thuộc trong đám đông kia.
Thế nhưng trước khi ra tay, hắn nghĩ: Nếu cứ giết tên này dễ dàng thế, chẳng phải quá hời cho y ư? Sao người động lòng trước phải là bản quân? Phải khiến y cũng rung động rồi giết mới hả lòng hả dạ chứ!
3. Trăm năm sau, thiên hạ đều biết Tiên tôn Tống Diễn tuy không có xuất thân hiển hách, nhưng đã một tay xoay chuyển càn khôn, cứu Tam giới khỏi nguy nan. Ngay cả Ma quân Tịch Vô Quy – kẻ ngông nghênh tàn bạo – cũng phải nể mặt mà nhún nhường trước y, chẳng trách lại có lời đồn Ma quân từng bại dưới tay Tiên tôn.
Nhưng chẳng ai biết, vị Tiên tôn được kính nể ấy khi không có ai nhìn thấy, lại bị Ma Quân ôm chặt trong lòng, nắm eo mà truy hỏi hết lần này đến lần khác: “Nói! Ngày xưa ngươi có từng yêu ta không?”
Tống Diễn: “… Ngươi buông ra trước đã, có gì từ từ nói.”
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Đôi lời từ tác giả: Tống Diễn (thụ) & Tịch Vô Quy (công), không ngược, không ngược, không ngược, HE.
Không có tình tiết công giết thụ, công cứng miệng số một, còn cứng gì số hai thì các bà tự hiểu. =))
Tóm tắt: Vợ cũ đã chết của tôi là Ma quân.
Thông điệp: Ở hiền gặp lành.
Ngủ Ngon Nhé Mặt Trăng - Vượng Tử A Oai
- Chapter 67 8 tháng trước
- Chapter 66 8 tháng trước
- Chapter 65 8 tháng trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Trinh Thám , Sủng , Khác
2
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Tên Hán Việt: Vãn an nguyệt lượng
Tác giả: Vượng Tử A Oai
Số chương: 67 chương
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, phá án, ngọt sủng, yêu thầm một phía, chữa lành, HE
Edit bởi Đán Đán
Một câu tóm tắt: Nhật ký yêu thầm của cảnh sát hình sự mặt lạnh
Dàn ý: Trước khi yêu người khác hãy yêu bản thân mình
Giới thiệu
Thẩm Ngạn Chu, đội trưởng vừa được bổ nhiệm của đội hình sự thành phố Nam Giang. Trẻ tuổi xuất chúng, lí lịch sạch sẽ, điểm đáng tiếc duy nhất chính là đối với ai cũng lạnh như băng.
Đến đội cảnh sát số 1 một năm, đào hoa theo đuôi vô kể, nhưng bất luận là kiểu con gái nào anh cũng không có sắc mặt tốt, từ chối không mềm lòng.
Trong cục đồn đội trưởng Thẩm là người máu lạnh.
Hai vụ án mạng xảy ra liên tiếp làm dư luận xôn xao, lòng người bất an.
Đài truyền hình thành phố cắt cử phóng viên đến cục cảnh sát phỏng vấn về sự kiện này. Phóng viên được cử đi là một cô gái nhỏ con, đứng trước chi đội hình sự cao 1 mét 8, cô như bốc hơi khỏi thế giới.
Từ trước đến nay Thẩm Ngạn Chu ghét phải xuất đầu lộ diện thế này, cảnh sát trong đội ai nấy đều đổ mồ hôi hộ cô phóng viên nhỏ.
Nằm ngoài dự đoán của mọi người, quá trình phỏng vấn vô cùng thuận lợi. Thẩm Ngạn Chu không chỉ không gây khó dễ mà còn tốt tính trả lời hết toàn bộ câu hỏi.
Càng khiến mọi người hoảng loạn là sau khi phỏng vấn kết thúc, Thẩm Ngạn Chu cầm chìa khóa xe trên bàn, môi vẽ ra nụ cười nói với cô phóng viên nhỏ còn đang khiếp sợ: “Đi thôi, tôi đưa cô về.”
–
Từ Niệm Chi cũng bất ngờ, không nghĩ đội trưởng đội hình sự thành phố và anh đẹp trai lầu dưới lại là cùng một người.
Sau vài lần gặp mặt, hai người đã là bạn trên WeChat.
Cô phát hiện ra Thẩm Ngạn Chu không lạnh lùng đến mức trong tưởng tượng, không chỉ khi rảnh sẽ đón cô tan làm mà còn tiện đường đưa bánh kem cho cô, đúng là cảnh sát tốt vì dân phục vụ.
Từ Niệm Chi cho rằng mình sẽ giữ mối quan hệ hàng xóm tốt với Thẩm Ngạn Chu.
Mãi đến một ngày nào đó, đồng nghiệp của Từ Niệm Chi xuất hiện, ngửi được một mùi hương quen thuộc trên người cô.
Đồng nghiệp nhăn mũi ngửi, hồi tưởng lại một phen: “Cậu dùng loại sữa tắm nào thế? Giống như mùi của cảnh sát Thẩm trước kia vậy đó.”
Từ Niệm Chi chớp mắt, còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên giọng nói không mặn không nhạt.
“Cô ấy dùng của tôi.”
–
Thẩm Ngạn Chu có một túi móc chìa khóa mang theo bên người, không cho bất kì ai động vào.
Trong túi có một tấm ảnh cũ, trên ảnh là một cô gái mặc đồng phục trắng xanh đan xen, tươi cười đáng yêu.
Ảnh chụp bị người ta dùng bút khoanh hai người lại vụng về, mặt sau có hàng chữ mờ có thể thấy được.
–
“Ánh trăng là ảo mộng vĩ đại nhất.”
Chỉ có anh mới biết, trong vô số đêm trằn trọc, anh đã nói hàng ngàn hàng vạn câu chúc ngủ ngon với người trên ảnh.
Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
- Chapter 255 8 tháng trước
- Chapter 254 8 tháng trước
- Chapter 253 8 tháng trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Nữ chính ôn nhu kiên cường & Nam chính bạch thiết hắc (ngoài sáng ngây thơ vô hại, bên trong mưu mô thâm sâu).
Năm Định An thứ mười tám, Tạ vương phủ gặp nạn, hai phụ tử Tạ vương tử trận sa trường, cả nhà trung liệt chỉ còn lại tiểu thư Tạ Dao may mắn sống sót. Hoàng đế thương xót cho nữ nhi của Tạ vương, hạ chỉ ban hôn gả Tạ Dao cho Thái tử Đông cung.
Tạ vương phủ sụp đổ, Tạ Dao như cánh bèo trôi nổi giữa dòng đời, sau khi chịu tang trăm ngày liền gả vào Đông cung.
Người người đều thương xót, kẻ kẻ đều cười nhạo.
Thương cho Tạ Dao mồ côi phụ mẫu, không nơi nương tựa, lại cười nhạo Thái tử ốm yếu b ệ nh t ậ t, Đông cung sớm muộn gì cũng đổi chủ, e là nàng gả cho kẻ ốm đau, rồi lại trở thành quả phụ đáng thương, cả đời độc sống bên cạnh bài vị phu quân.
Lúc mới vào Đông cung, Tạ Dao luôn khiêm nhường, muốn trở thành người mờ nhạt, chỉ mong cùng vị Thái tử ốm yếu kia giữ lễ với nhau, sau này đợi hắn qua đời hoặc đăng cơ, nàng cũng có thể sống yên ổn nửa đời còn lại.
Nào ngờ đâu, hôm nay Cố Trường Trạch lại lấy cớ đau đầu cho gọi nàng đến hầu hạ, lúc thì sốt cao, lúc lại ho ra m á u, nàng bất đắc dĩ phải ở lại chăm sóc hắn cả đêm, hai người đêm nào cũng ngủ chung giường.
Hôm sau, hắn lại khéo léo từ chối ý tốt của Hoàng đế muốn ban thêm thê thiếp cho hắn, nói rằng hắn bệnh nặng khó qua khỏi, không muốn liên lụy đến người khác, Đông cung chỉ cần có một mình Thái tử phi là đủ rồi.
Vì vậy, dân gian vừa than thở vị Thái tử bệnh tật này e là khó sống quá ba mươi, vừa đồn đại Thái tử sủng ái Thái tử phi, hai người như hình với bóng, thật là một đôi phu thê ân ái.
Tin đồn ngày càng lan xa, Tạ Dao lo lắng Thái tử sẽ mang tiếng xấu là “sợ thê tử”, bèn nhẹ nhàng nhắc nhở hắn.
Cố Trường Trạch dịu dàng cười với nàng:
“Ta bệnh nặng, không muốn liên lụy đến nàng, nếu sau này ta có mệnh hệ gì, nàng cứ tâu với phụ hoàng xin cho nàng được tự do. Chuyện đồn thổi bên ngoài chỉ là lời thêu dệt, nàng cứ yên tâm, ta sẽ cho người xử lý”.
Điên Cuồng Lún Sâu - Vô Tâm Đàm Tiếu
- Chapter 116 8 tháng trước
- Chapter 115 8 tháng trước
- Chapter 114 8 tháng trước
Sủng , Bách Hợp
0
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Giáo sư Bạch tại Đại học Vân Sư luôn có một cái đuôi nhỏ đi theo sau.
Cái đuôi nhỏ ấy tên là Trì Dữu, là sinh viên của trường Y bên cạnh.
Mỗi ngày Trì Dữu đều đến Đại học Vân Sư chỉ để nghe bài giảng của cô ấy.
Mỗi lần đến, nàng đều mang theo một viên kẹo, một cốc nước và một bông hoa cho người ta.
Nhưng giáo sư Bạch luôn trả lại những món quà đó, với khuôn mặt lạnh lùng, nói với nàng:
"Đừng mơ mộng hão huyền."
"Trẻ con, cái gì cũng không hiểu."
"Thay vì làm mấy chuyện này, em nên xem sách chuyên môn nhiều hơn để bổ sung kiến thức đi."
Trì Dữu đã làm cái đuôi nhỏ suốt ba năm, còn giáo sư Bạch đã liên tục cắt cái đuôi ấy trong ba năm.
Vào ngày lễ tốt nghiệp, sinh viên của hai trường đại học gần nhau tổ chức một bữa tiệc đêm liên hoan. Đêm hôm đó, trong trạng thái say xỉn, Trì Dữu dường như lờ mờ thấy bóng dáng của giáo sư Bạch.
— Không thể nào, giáo sư sẽ không bao giờ đến bữa tiệc của sinh viên đâu.
— Hứ, dù sao cũng giống, chi bằng coi người này như món ăn thay thế, tổ chức một buổi tiệc thật sự cuối cùng vậy.
Vì vậy, nàng tiến đến phía sau người đó, bàn tay nóng bỏng siết chặt cổ tay của họ.
Sáng hôm sau, khi lý trí quay lại, Trì Dữu lắc đầu, thậm chí còn không dám nhìn rõ mặt của người phụ nữ đang nằm quay lưng về phía mình trên giường, chỉ vội vàng thu dọn quần áo rồi chạy mất dạng.
Sau đó, mẹ Trì đã tìm cho nàng một đối tượng mới. Người này cao ráo, thanh lịch, trưởng thành, không có điểm nào để chê. Trì Dữu cũng muốn thử xem mình có thể phát triển mối quan hệ mới hay không nên đã đồng ý đi hẹn hò.
Vào ngày hẹn đầu tiên, sau khi ăn tối, người đó tiễn Trì Dữu về nhà.
Trên đường về, cánh tay họ chạm nhau, vai kề vai, vừa nói vừa cười. Khi quẹo qua một góc phố, đối tượng ấy mới bất ngờ thốt lên: "Ai thế?" và chỉ về một gương mặt lạ ở cửa nhà Trì Dữu.
Trì Dữu ngẩng đầu nhìn lên.
Người mà nàng đã không gặp kể từ khi tốt nghiệp, giáo sư Bạch đang đứng trên bậc thang nhà mình, trên tay cầm một bó hoa hồng, khuôn mặt không biểu cảm đang nhìn chằm chằm vào người đang hẹn hò với nàng.
"Em không phải là người yêu thích tôi nhất sao?" Giáo sư Bạch lạnh lùng chất vấn.
"Không còn yêu nữa." Trì Dữu đáp lại một cách bình thản.
Giáo sư Bạch nghiến răng, gần như muốn đem câu này vụt ra miệng: Vậy thì em cũng phải chịu trách nhiệm cho đêm đó.
- Giáo sư đánh giá ẩm thực & Chuyên viên mai táng -
Mỹ nhân yếu đuối lạnh lùng 1 x Thỏ trắng tối tăm 0
Một câu tóm tắt: Yêu em bây giờ có tính là muộn không?
Thông điệp: Sẽ luôn có người yêu thích sự cô đơn và những điều kỳ quặc của ta.
Cách nhau 9 tuổi.
Nhân vật chính từng có mối quan hệ cô trò từ hồi tiểu học, tình cảm trong sáng trong suốt thời gian này.
Tags: Hỗ công, ông trời tác hợp, điềm văn, trưởng thành, HE.
Sao Cứ Ép Tôi Học? - Tây Mạn
- Chapter 68 8 tháng trước
- Chapter 67 8 tháng trước
- Chapter 66 8 tháng trước
Đô Thị , Sủng , Trọng Sinh , Đam Mỹ , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Trọng sinh, Vườn trường, Hoan hỉ oan gia, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1.
Hồn nhiên tạc mao Hạ Thanh Hồi thụ X một bụng phúc hắc Đan Vân Triệt công.
Một câu giới thiệu vắn tắt: Cầu giúp đỡ! Bạn cùng bàn bắt tôi thi lên Bắc Đại, phải làm sao bây giờ?
Lập ý: Làm người thì nên không ngừng mang theo mục tiêu tiến về phía trước, vĩnh viễn không từ bỏ.
- -----
Hạ Thanh Hồi trong một lần chuyển gạch ở công trường, vô tình bị bao cát đập chết.
Vừa mở mắt ra đã quay trở về thời trung học, vào thời điểm cha không thương mẹ không yêu, học tập thì xuống cấp trầm trọng.Sau khi sống lại, cậu không còn ký ức lúc sau này, vì vậy vẫn giống như trước kia làm bá chủ học đường, sống một cuộc sống mê muội quẩn quanh, hành hiệp trượng nghĩa.
Nhưng đột nhiên có một ngày, đệ nhất tinh anh toàn thành phố, giải thưởng thi đua cầm đến mềm tay Đan Vân Triệt không biết vì sao lại chuyển đến trường học của họ.Cái người này vừa cao to đẹp trai lại học giỏi, trong nháy mắt đã cướp hết ánh hào quang của Hạ Thanh Hồi. Hạ Thanh đáp: Một câu đmm này không biết có nên nói hay không.
Trong lòng cậu bắt đầu khó chịu, nhìn người này chỗ nào cũng không vừa mắt, rất muốn đem cái tên trắng gầy yếu đuối thích đeo kính gọng vàng này ra đánh một trận.Cuối cùng kết quả lại là ngựa vấp chân trước, người được cứu lại là chính mình?!
Ngày hôm sau, cái người này bắt đầu ép cậu học bài?!! Đáng giận nhất chính là, người này ở trước mặt người khác là vẻ mặt vô hại, nhưng trên thực tế lại là một tên biến thái, "Đề này làm không xong, cậu phải hôn tôi một cái." "Nếu cậu không hôn, tôi sẽ tự mình đến đấy."?!!!
Cuộc sống vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, Đan Vân Triệt đời trước chỉ có một tiếc nuối lớn nhất chính là để mất đi người khi bé vẫn luôn thích ôm cổ mình gọi bé mập, còn nói sẽ vĩnh viễn bảo vệ mình. Sống lại một lần nữa, vậy hãy để tôi bảo vệ em đi.
Tôi! Cậu Gà Đẹp Nhất - Thủy Noãn Áp Tri
- Chapter 43 8 tháng trước
- Chapter 42 8 tháng trước
- Chapter 41 8 tháng trước
Đô Thị , Sủng , Đam Mỹ , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Tác giả: Thủy Noãn Áp Tri (Nước Ấm Vịt Hay Liền)
Edit: Vì Tinh Tú Trong Tim
Editor: Ngọc Thụy
Beta: Hạ Trang
Số chương: 43
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1, Manh sủng
CP chính: Quý Nguyễn (BOT) X Đỗ Cảnh Hú (TOP)
HỆ LIỆT TÌNH YÊU THUẦN KHIẾT: Ảnh đế muốn nuôi vịt - Nhà có ngỗng dữ
Văn án
#Bot là gà#, #Top là người#
Quý gà con thích một người đẹp, nhưng người này nức tiếng là lăng nhăng vì bắt cá nhiều tay trong giới. Hắn ta bắt cá khắp nơi, con nào con nấy đều là sắc nước hương trời.
Quý gà con sờ cằm: Bắt cá à, không biết anh ấy có hứng thú với gà không ta...
Nhưng cậu rất tự tin, bởi cậu chắc chắn mình là con gà đẹp nhất!!!
#Bắt cá dưới sông, không bằng lên bờ bắt gà#
Đỗ Cảnh Hú không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mỗi gà. Tuy nhiên hắn lại không ngờ được có ngày mình sẽ yêu một con gà.
Đêm trăng tròn, Quý gà con biến lại thành gà, Đỗ Cảnh Hú đành phải ngồi co ro trong góc.
Quý Nguyễn: Cục cục cục!
Có phải anh không thương em hay không!
Đỗ Cảnh Hú: Yêu! Anh yêu em mà!
Quý Nguyễn: Vậy anh lại đây ôm em coi!
Đỗ Cảnh Hú: Anh sợ!
Quý Nguyễn: Miệng lưỡi đàn ông, gạt gà là hay!!!
Là ai?
Là ai nói, nếu em là gà, vậy gà chính là sinh vật đáng yêu nhất thế giới hả?
Quý Nguyễn (Bot) X Đỗ Cảnh Hú (Top)
Tóm tắt: Lăng nhăng bắt cá, không bằng bắt gà!
Ý chính: Tự tin lên, phải tin rằng bản thân mình đẹp
GIẢI THÍCH TÊN TÁC GIẢ
Tên tác giả (Thủy Noãn Áp Tri – Nước Ấm Vịt Hay Liền) là một câu thơ trong bài thơ "Xuân giang vãn cảnh" kỳ 1 của Huệ Sùng.
Bản gốc:
竹外桃花三兩枝,
春江水暖鴨先知。
蔞蒿滿地蘆芽短,
正是河豚欲上時。
Bản hán việt:
Trúc ngoại đào hoa tam lưỡng chi,
Xuân giang thuỷ noãn áp tiên tri.
Lâu hao mãn địa lô nha đoản,
Chính thị hà đồn dục thướng thì.
Dịch nghĩa:
Bên ngoài bụi trúc, hoa đào nở hai ba cành,
Sông sang xuân, nước ấm lên, con vịt là biết trước tiên.
Cỏ lâu hao mọc đầy đất, mầm lau mới lên còn ngắn,
Chính là lúc loài lợn nước muốn lên ăn.
Vua Diễn Xuất Trong Giới Giải Trí
- Chapter 103 8 tháng trước
- Chapter 102 8 tháng trước
- Chapter 101 8 tháng trước
Đô Thị , Xuyên Không , Sủng , Đam Mỹ , Khác
4
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ, Truyện Sủng, Đô Thị
Giới thiệu:
Không muốn trở thành một diễn viên vạn người mê không phải là ảnh đế tốt.
Kiếp trước dựa vào kỹ năng diễn xuất độc đáo, khí ngút trời không ai có thể bắt chước, nam chính chuyển thế xuyên đến hiện đại, sau khi trưởng thành, dưới sự ủng hộ của cha là ông chủ mỏ than, anh đã mang theo tiền vốn (tiền tài + nhan sắc) bước vào cửa lớn của giới giải trí.
Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực
- Chapter 728 8 tháng trước
- Chapter 727 8 tháng trước
- Chapter 726 8 tháng trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng , Nữ Cường , Gia Đấu , Hài Hước , Điền Văn
8
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Nơi mà Khương Chi, một người giàu có và giỏi nấu ăn, bất ngờ xuyên sách trở thành Khương Sơn Chi - một nhân vật nữ phụ nghèo hèn. Tuy nhiên, Khương Chi không vì thế mà thất cô quyết tâm sử dụng tài năng vào việc kinh doanh để làm giàu và thay đổi số mệnh. Nhưng trên con đường đó, cô phải đối mặt với nhiều trở ngại và thử thách, bao gồm cả việc sinh bốn đứa con và bán con để đổi lương thực.
Liệu Khương Chi có vượt qua được những thử thách để trở thành một người khác biệt, trở thành người phụ nữ Alpha trong thế giới xuyên sách của mình? Hãy đón đọc để biết thêm chi tiết!
Nhà Có Ngỗng Dữ - Thủy Noãn Áp Tri
- Chapter 37 8 tháng trước
- Chapter 36 8 tháng trước
- Chapter 35 8 tháng trước
Đô Thị , Sủng , Đam Mỹ , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Tác giả: Thủy Noãn Áp Tri (Nước Ấm Hay)
Edit: Vì Tinh Tú Trong Tim
Editor: Ngọc Thụy
Beta: Gin + Hạ Y + Nguyệt Hạ Mỹ Nhân
Số chương: 36
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1, Manh sủng
CP chính: Nguyễn Đường (TOP) X Cố Hồng (BOT)
HỆ LIỆT TÌNH YÊU THUẦN KHIẾT: Ảnh đế muốn nuôi vịt - Tôi! Cậu gà đẹp nhất
Văn án
Tiêu chuẩn về nửa kia của Chủ tịch ngỗng Cố Hồng là: Hiền lành siêng năng, khéo léo nhu mì, thỉnh thoảng nũng nịu, hợp gu hắn.
Hắn cứ tưởng sẽ không bao giờ gặp được con người nào đáp ứng đầy đủ tiêu chí đó.
Cho đến một ngày, hắn đụng phải Nguyễn Đường với hốc mắt đỏ bừng, đang yên lặng rơi nước mắt trong góc cầu thang.
Chỉ trong phút giây đó, cái gan ngỗng trị giá trăm triệu hơn cùng với trái tim của hắn, đập mạnh chưa từng có...
Chính là em ấy.
Chủ tịch ngỗng kabedon người ta, giam người ta trong lòng: "Nói với tôi, tại sao lại khóc?"
Nguyễn Đường: "...Thằng khùng này đâu ra đây?"
Cố Hồng: Chậc, nhìn gần còn mềm mại hơn.
Ba phút, hắn muốn biết tất cả thông tin về em ấy.
Thì ra, bé con đáng yêu yếu ớt đó là nghệ sĩ không có tiếng tăm gì của công ty đối thủ, chỉ mới xuất hiện trong ba tập đầu tiên của phim truyền hình, số lượng fans không nổi một ngàn.
Chủ tịch ngỗng đau lòng không thôi, vì vậy đã dùng một hợp đồng nghệ sĩ cấp A để đào người về.
Cố Hồng: "Ký đi."
Có vẻ đối phương không hiểu: "Tại sao chọn tôi?"
Chủ tịch ngỗng nhướn mày cười lạnh: "Em diễn rất hay, tôi có thể cho em làm ảnh đế tiếp theo."
Diễn hay? Hả!!!
Nguyễn – chủ nhân chiếc Nùi Giẻ vàng "Nam phụ thất vọng nhất năm" – Đường: "Cảm ơn. Tôi không thích."
Cố Hồng: Không bị tiền tài mê hoặc, có nguyên tắc của bản thân. Hắn thích.
Nguyễn Đường rất hưởng thụ cảm giác làm nghệ sĩ tuyến mười tám. Không nhiều rắc rối, không cần làm việc một ngày chín tiếng, một tuần năm ngày, chỉ cần quay vài cảnh là có thể thảnh thơi.
Nhưng gần đây cậu rất phiền, bởi vì đột nhiên có quá nhiều kịch bản tìm đến cậu.
Ngay cả bộ phim cậu đang quay, vốn là nhân vật sẽ chết sau khi xuất hiện được ba tập cũng đột nhiên được biên kịch kéo dài "tuổi thọ".
Đạo diễn: "Tiểu Đường à, quay thêm một tháng nữa nha."
Người nào đó đến thăm ban lạnh lùng, siêu ngầu nói: "Không cần cảm ơn, em xứng đáng với nó."
Nguyễn Đường:...Xứng đáng nhận báo ứng?
Bot: Chủ tịch ngỗng bá đạo, mặt luôn lạnh như tiền trong khi đầu nhảy số đủ mọi chuyện trên trời dưới.
Top: Nghệ sĩ tuyến 18 mặt baby, lùn, chán đời, tiêu cực, để mặc mọi chuyện đến đâu thì đến, trùm vả mặt. (Cậu cao 175 cm, Chủ tịch ngỗng cao 195. Không phải nói 175 cm là lùn, mà do 175 thấp hơn 195 thôi cm)
Chủ tịch ngỗng bao nuôi kiều nam bị kiều nam đè ngược lại...
GIẢI THÍCH TÊN TÁC GIẢ
Tên tác giả (Thủy Noãn Áp Tri – Nước Ấm Vịt Hay Liền) là một câu thơ trong bài thơ "Xuân giang vãn cảnh" kỳ 1 của Huệ Sùng.
Bản gốc:
竹外桃花三兩枝,
春江水暖鴨先知。
蔞蒿滿地蘆芽短,
正是河豚欲上時。
Bản hán việt:
Trúc ngoại đào hoa tam lưỡng chi,
Xuân giang thuỷ noãn áp tiên tri.
Lâu hao mãn địa lô nha đoản,
Chính thị hà đồn dục thướng thì.
Dịch nghĩa:
Bên ngoài bụi trúc, hoa đào nở hai ba cành,
Sông sang xuân, nước ấm lên, con vịt là biết trước tiên.
Cỏ lâu hao mọc đầy đất, mầm lau mới lên còn ngắn,
Chính là lúc loài lợn nước muốn lên ăn.
Vượt Lên Gia Đình Thiên Vị Để Tỏa Sáng
- Chapter 39 8 tháng trước
- Chapter 38 8 tháng trước
- Chapter 37 8 tháng trước
Đô Thị , Sủng , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Thể loại: HE, Hiện Đại, Học Đường, Học Bá, Thanh Xuân Vườn Trường, Gia Đình, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Ổ truyện của MeoMeoz
Văn án:
Thành tích của chị gái tôi rất tốt, là niềm tự hào của bố m-ẹ.
Em trai là con trai là sự nối dõi của bố m-ẹ.
Tôi ấy mà…
Giống như bạn đi chợ mua hai cân thịt lợn loại ngon, ông chủ sẽ luôn tặng kèm hai miếng mỡ lợn.
Tôi chính là hàng tặng kèm không được yêu thích mà thôi.
Sung Sướng Bên Đại Lão - Phi Dực
- Chapter 208 8 tháng trước
- Chapter 207 8 tháng trước
- Chapter 206 8 tháng trước
Huyền Huyễn , Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng , Linh Dị
2
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Tô Trầm Hương hưởng thụ một cuộc sống hạnh phúc, ăn uống no say ở bên cạnh người ta.
Ngày đó, có người tò mò hỏi học bá nổi tiếng trên mạng - Tô Trầm Hương có ấn tượng gì với giáo bá Trần Thiên Bắc của trường Tín Đức.
Thiếu nữ nũng nịu bắt lấy lệ quỷ bên cạnh Trần giáo bá, gặm một miếng rồi ung dung nói: “Chắc là phiếu ăn cơm dài hạn nhỉ.”
Trên mạng như bùng nổ. 《Học bá nổi tiếng trên mạng tỏ tình với người thừa kế của Trần thị!》
Trần Thiên Bắc nhìn chằm chằm hot search Weibo, quay đầu nhìn cô gái nhỏ trắng nõn mềm mại đang ngồi bên cạnh anh, nhìn anh bằng đôi mắt sáng lấp lánh… Dần dần nghiêng người ra sau lưng anh… Tô Trầm Hương: Đại lão, lệ quỷ phía sau cậu thơm quá!!
Con Đường Làm Quan Của Phu Quân Ăn Chơi Trác Táng
- Chapter 213 8 tháng trước
- Chapter 212 8 tháng trước
- Chapter 211 8 tháng trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Hài Hước
0
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Ngày trưởng tôn nhà họ Tạ thành hôn, lão phu nhân vì có ý thiên vị tam thiếu gia Tạ Thiệu, lo lắng hắn quá lười biếng, tương lai sẽ phá sạch gia sản, lại nghe nói trưởng nữ nhà họ Ôn rất biết quán xuyến việc nhà, bèn âm thầm tráo đổi tân lang.
Nào ngờ nhà họ Ôn cũng bày mưu tính kế.
Đích nữ Ôn Thù Sắc bên cạnh lão phu nhân nhà họ Ôn dung mạo tuyệt sắc, nhưng từ nhỏ đã được nuông chiều sinh hư, sợ rằng tương lai sẽ bị chồng xem thường. Nghe nói trưởng tôn nhà họ Tạ ôn nhu săn sóc, lão phu nhân nhà họ Ôn bất chấp tiếng xấu, đẩy nàng lên kiệu hoa thay cho tỷ tỷ.
Đêm đó, tiếng cười nhạo chế giễu cợt của đại phòng nhà họ Tạ vang vọng đến tận phòng tân hôn.
Dưới ánh nến đỏ, công tử bột cùng đại tiểu thư kiêu căng nhìn nhau chằm chằm, kẻ tám lạng người nửa cân, cùng buông xuôi phó mặc. Điều an ủi duy nhất có lẽ chính là dung mạo của đối phương.
Sau khi thành hôn, hai người phát huy hết thảy khuyết điểm của bản thân, khiến cuộc sống ngày càng túng quẫn.
Ôn Thù Sắc cũng chưa từng oán trách, chỉ là mỗi khi Tạ Thiệu trở về lúc hoàng hôn, đều thấy nàng nhìn về phía sân viện của đại phòng bên cạnh, tay phe phẩy quạt lụa, vẻ mặt sầu não ước ao: "Thật muốn đập đổ bức tường này quá đi, không được ăn thì ngửi mùi thôi cũng được."
Dù sao cũng đã theo mình, không thể để nàng chết đói, ngày hôm sau, Tạ Thiệu lần đầu tiên bước vào thư phòng, sao chép sách vở.
Nhưng Ôn Thù Sắc không chỉ là người kiêu căng, mà còn là một cái động không đáy...
"Váy áo mới của tẩu tẩu hôm nay thật đẹp."
"Thúc đệ hôm qua tặng đệ muội một đôi khuyên tai, bạch ngọc đẹp như vậy ta cả đời chưa từng thấy."
"Phu quân chàng có biết, quạt lụa mà tiểu thư nhà họ Ngô dùng hôm nay, vậy mà lại làm bằng vàng đấy."
Tạ Thiệu:....
Tạ Thiệu nghiến răng ngồi dậy từ trường kỷ.
Về sau, khi Tạ Thiệu đem sắc phong nhất phẩm phu nhân đưa cho nàng, thật sự không nhịn được nữa: "Đủ chưa, nếu nàng còn chưa thấy đủ, vi phu chỉ còn nước đi soán ngôi thôi."
Cuộc sống này, con moẹ nó thật mệt mỏi.
Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa
- Chapter 157 8 tháng trước
- Chapter 156 8 tháng trước
- Chapter 155 8 tháng trước
Xuyên Không , Sủng , Đam Mỹ
2
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
- [Ảnh đế ngông cuồng bất kham nhưng hết mực cưng chiều bảo vệ vợ con] x [Tiểu ca nhi ngoan ngoãn đáng yêu, giỏi thêu thùa, ẩn chứa nhiều bất ngờ thú vị]
- [1v1, song khiết, tình đầu của nhau]
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ngạn Sơ (thụ), Vệ Đình Tiêu (công) | Nhân vật phụ: Thành viên nhóm nhạc SAP
Giới thiệu tóm tắt: Anh bươn chải ngoài xã hội, em vun vén trong nhà.
- ------
Là một ca nhi thời cổ đại với đôi tay tài hoa, Ngạn Sơ bất ngờ xuyên không đến thời hiện đại, nhập vào thân xác một nam idol bị cả mạng xã hội ném đá.
Nhóm nhạc nam mới nổi SAP gần đây đang rất hot. Nhóm có năm thành viên, công ty đều sắp xếp cho mỗi người một hình tượng và vị trí trong nhóm.
Khác với những thành viên khác: visual tràn đầy năng lượng, vocal dịu dàng hào phóng, all-rounder trung hậu thật thà, rapper thẳng thắn cool ngầu; Ngạn Sơ trong nhóm đảm nhiệm vai trò bình hoa – kiểu bình hoa lạnh lùng chảnh chọe, lúc nào cũng trưng ra bộ mặt vô cảm, nhìn người khác bằng nửa con mắt.
Ca nhi thời cổ đại cảm thấy vô cùng khó xử:
- Kêu cậu hát nhạc pop hiện đại? Cậu không biết.
- Kêu cậu nhảy street dance hiện đại? Cậu cũng không biết nốt.
- Hay kêu cậu diễn vai cậu ấm nhà giàu? Cậu càng không biết.
Công ty chẳng mảy may bận tâm đến những lời đàm tiếu đó có thể ảnh hưởng xấu đến Ngạn Sơ như thế nào, bởi con đường mà bọn họ vạch ra cho cậu chính là “hắc hồng”(*).
Cho đến khi bị quản lý ép đi tiếp rượu một vị kim chủ, Ngạn Sơ bị gã kia sàm sỡ, không thể nhịn nhục thêm được nữa liền vùng lên, cho gã một đạp nhớ đời, khiến gã phải nhập viện.
Vị kim chủ kia tức giận tuyên bố sẽ phong sát Ngạn Sơ trên toàn mạng. Ai cũng nghĩ chàng trai xinh đẹp yếu đuối kia sẽ sợ hãi mà van xin để được tiếp tục bám trụ trong giới giải trí. Ai ngờ Ngạn Sơ còn làm ra chuyện động trời hơn: trực tiếp rút lui khỏi showbiz!
Sau khi học được cách sử dụng điện thoại, Ngạn Sơ lên mạng đọc bình luận, thấy cư dân mạng đều hả hê với quyết định giải nghệ của mình, trong lòng cậu cũng vui lây.
“Mọi người nói đúng lắm, tôi vốn dĩ không thích hợp làm idol đâu!”
Ca nhi thời cổ đại tự tin nghĩ: “Tuy tôi không biết hát, không biết nhảy, không biết diễn, nhưng tôi biết thêu thùa!
Ca nhi ở Đại Quân như bọn tôi ai mà chẳng biết thêu thùa chứ, hơn nữa tay nghề của tôi còn thuộc hàng top nữa đấy! Lâu rồi không động đến kim chỉ, tay chân ngứa ngáy quá rồi!”
Ngạn Sơ trở về quê nhà ở vùng núi sâu, học cách livestream bán hàng, dựa vào việc thêu thùa kiếm tiền, sống một cuộc sống tự do tự tại.
——————
Ảnh đế Vệ Đình Tiêu vào sâu trong núi ba tháng trời để quay phim. Hôm trời mưa to, anh lạc đường và vô tình ghé vào một nhà nông dân xin trú nhờ.
Chính tại nơi đây, anh đã gặp lại chàng trai năm nào từng bị cả mạng xã hội quay lưng đến mức phải giải nghệ. Cậu đang mặc trang phục giản dị mộc mạc của người dân vùng núi, chăm chú ngồi thêu thùa trước hiên nhà.
Trên khung thêu là một bức Song Ngư Đồ sắp hoàn thành. Chàng trai thêu thùa say sưa, hoàn toàn không hay biết có một người đang lặng lẽ ngắm mình từ phía sau.
Một thời gian sau đó, Vệ Đình Tiêu bắt đầu thường xuyên đăng ảnh chụp những hoạ tiết thêu tinh xảo trên trang phục của mình lên Weibo cá nhân. Netizen đồn đoán rầm rộ, ai nấy đều tò mò về vị nghệ nhân bí ẩn sở hữu đôi bàn tay tài hoa kia.
Trong một tập của chương trình thực tế về cuộc sống nông thôn, Vệ Đình Tiêu một lần nữa ghé thăm ngôi làng nhỏ năm nào. Lần này, ống kính đã ghi lại toàn bộ quá trình nam tài tử ở nhờ nhà một hộ nông dân. Khán giả vô cùng bất ngờ khi chứng kiến Vệ Đình Tiêu vốn lạnh lùng, xa cách lại ân cần, dịu dàng với chàng trai chủ nhà đến thế!
Chàng trai không lộ mặt, nhưng những thước phim cận cảnh về đôi bàn tay khéo léo đang thêu dở bức Long Phụng Trình Tường của cậu đã khiến cư dân mạng không khỏi trầm trồ khen ngợi, hết lời ca tụng.
Sau đó không lâu, cánh paparazzi chụp được ảnh Vệ Đình Tiêu cùng một chàng trai trẻ đẹp mặt mày tình tứ. Chuyện tình cảm của Vệ Đình Tiêu và “chàng thợ thêu bí ẩn” lập tức trở thành tâm điểm chú ý của dư luận, leo lên top 1 hot search Weibo.
Vệ Đình Tiêu quyết định công khai mọi chuyện! Anh xác nhận chàng trai kia chính là người yêu của mình.
Trong một buổi livestream, Ngạn Sơ vô tình để gió thổi tung tấm vải thêu Long Phụng Trình Tường đang treo trên giá. Cư dân mạng bàng hoàng phát hiện mặt trái của bức tranh thêu kia là… chân dung Vệ Đình Tiêu!
Hoá ra đây là một bức thêu hai mặt!
“Wo cao*! Thằng nhóc này, trước ống kính thì giả vờ thêu rồng thêu phượng, vậy mà sau lưng lại lén lút “thêu”** chuyện yêu đương! Gan to quá!” Netizen thi nhau trêu chọc.
Vài hôm sau, Vệ Đình Tiêu đột ngột tuyên bố tạm dừng hoạt động nghệ thuật, khiến người hâm mộ hoang mang, đau lòng khôn xiết.
Vệ Đình Tiêu chỉ để lại một câu duy nhất: “Nhà sắp có em bé, nghỉ việc đi chăm đẻ “.
Fan: “Mẹ anh chuẩn bị sinh em bé thứ hai hả?!”.
Ngạn Sơ – người đang mang thai: “Hoá ra sau khi xuyên không, mình vẫn giữ được thể chất ca nhi.”
————
Ý nghĩa: Phát huy và quảng bá giá trị của nghề thủ công truyền thống.
Chú thích:
- “Hắc hồng” nghĩa là nổi tiếng theo hướng tiêu cực, bị dư luận ném đá, chỉ trích.
- WC – 卧槽 tương đương Fuck trong tiếng Anh, kiểu từ cảm thán chửi bậy gì đó. Kiểu mình hay nói Vãi l hay Đm ấy =)))
- Tác giả chỗ này đang chơi chữ vì hai từ này đều đọc là /xiu/. Tác giả đã mượn hành động thêu dệt (nghĩa gốc của “绣”) để ám chỉ việc thể hiện tình cảm (thường dùng từ “秀恩爱-tú ân ái”). Chính sự trùng hợp về âm đọc và sự khéo léo trong việc chọn từ đã tạo nên hiệu ứng chơi chữ thú vị này. Nó vừa gợi liên tưởng đến hành động thêu thùa đang diễn ra, vừa ngầm hiểu là hành động thể hiện tình cảm một cách kín đáo.
Tiểu Bệnh Y - Tiên Uyển Kỳ Linh
- Chapter 93 8 tháng trước
- Chapter 92 8 tháng trước
- Chapter 91 8 tháng trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng
1
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Ninh Chiêu Nhi trời sinh tính tình phóng khoáng, dung mạo xinh đẹp, đáng yêu, nhưng lại mắc bệnh tim bẩm sinh, từ nhỏ đã được gửi nuôi ở nhà cô ruột.
Cả nhà cô ruột đối xử với nàng như con ruột, đợi đến khi nàng cập kê, sẽ gả cho người biểu ca thanh mai trúc mã.
Lần đầu tiên Ninh Chiêu Nhi gặp Thẩm Hạo Hành, hắn một thân huyền y đứng trên lầu các, nhìn nàng.
Tim Ninh Chiêu Nhi bỗng nhiên thắt lại, ngất lịm đi.
Sau đó, nàng nghe biểu tỷ nói: "Vị khách quý trong phủ là Tứ hoàng tử Đại Tề - Ngụy vương, người ôn nhuận lễ độ, tuấn mỹ vô song, chỉ là đã ngoài hai mươi tuổi mà vẫn chưa thành gia lập thất..."
"Bởi vì hắn có sở thích đoạn tụ." (đoạn tụ = đồng tính)
Ninh Chiêu Nhi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra nam nhân cưỡng đoạt nàng trong cơn ác mộng kia không phải là hắn.
Rất lâu sau, cuộc sống của nàng trở lại bình lặng, cơn ác mộng từng đeo bám nàng cũng dần bị lãng quên, cho đến ngày đại hôn, Ninh Chiêu Nhi đang hồi hộp chờ đợi trong tân phòng thì đột nhiên ngất xỉu, khi tỉnh lại đã thấy mình ở trong mật thất.
Dưới ánh nến le lói, nam nhân mặc huyền y chậm rãi bước về phía nàng, vẻ mặt vẫn ôn nhu như trước.
Ninh Chiêu Nhi khóc lóc cầu xin: "Đừng, đừng lại gần..."
Thẩm Hạo Hành mỉm cười ôn nhu phủi đi bụi bặm trên trán nàng, nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, bản vương chỉ là vừa ý nàng, sẽ không làm nàng bị thương."
Ai nói người đàn ông độc ác trong giấc mơ kia không phải là hắn.
【Đây là câu chuyện về một tiểu bệnh y thuần khiết lương thiện, muốn cảm hóa một tên điên sống chỉ để trả thù.】
Mưu Cầu Thượng Vị - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
- Chapter 136 8 tháng trước
- Chapter 135 8 tháng trước
- Chapter 134 8 tháng trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Cung Đấu
5
Đang tiến hành
0
0
0
8 tháng trước
Vân Tự chỉ là một cung nữ nhỏ bé. Nàng không phải người tốt, nhưng lại là một mỹ nhân.
Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao.
Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây.
Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.
Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm
*****
Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng.
Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng.
Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.
【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】
【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】
PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.
Một câu tóm tắt: Một tiểu cung nữ muốn trèo lên thượng vị.
Thể loại
- Truyen tranh
