Truyện thể loại Ngôn Tình
Mưu Cầu Thượng Vị - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
- Chapter 136 1 năm trước
- Chapter 135 1 năm trước
- Chapter 134 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Cung Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Vân Tự chỉ là một cung nữ nhỏ bé. Nàng không phải người tốt, nhưng lại là một mỹ nhân.
Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao.
Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây.
Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.
Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm
*****
Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng.
Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng.
Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.
【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】
【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】
PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.
Một câu tóm tắt: Một tiểu cung nữ muốn trèo lên thượng vị.
Tiểu Bệnh Y - Tiên Uyển Kỳ Linh
- Chapter 93 1 năm trước
- Chapter 92 1 năm trước
- Chapter 91 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Ninh Chiêu Nhi trời sinh tính tình phóng khoáng, dung mạo xinh đẹp, đáng yêu, nhưng lại mắc bệnh tim bẩm sinh, từ nhỏ đã được gửi nuôi ở nhà cô ruột.
Cả nhà cô ruột đối xử với nàng như con ruột, đợi đến khi nàng cập kê, sẽ gả cho người biểu ca thanh mai trúc mã.
Lần đầu tiên Ninh Chiêu Nhi gặp Thẩm Hạo Hành, hắn một thân huyền y đứng trên lầu các, nhìn nàng.
Tim Ninh Chiêu Nhi bỗng nhiên thắt lại, ngất lịm đi.
Sau đó, nàng nghe biểu tỷ nói: "Vị khách quý trong phủ là Tứ hoàng tử Đại Tề - Ngụy vương, người ôn nhuận lễ độ, tuấn mỹ vô song, chỉ là đã ngoài hai mươi tuổi mà vẫn chưa thành gia lập thất..."
"Bởi vì hắn có sở thích đoạn tụ." (đoạn tụ = đồng tính)
Ninh Chiêu Nhi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra nam nhân cưỡng đoạt nàng trong cơn ác mộng kia không phải là hắn.
Rất lâu sau, cuộc sống của nàng trở lại bình lặng, cơn ác mộng từng đeo bám nàng cũng dần bị lãng quên, cho đến ngày đại hôn, Ninh Chiêu Nhi đang hồi hộp chờ đợi trong tân phòng thì đột nhiên ngất xỉu, khi tỉnh lại đã thấy mình ở trong mật thất.
Dưới ánh nến le lói, nam nhân mặc huyền y chậm rãi bước về phía nàng, vẻ mặt vẫn ôn nhu như trước.
Ninh Chiêu Nhi khóc lóc cầu xin: "Đừng, đừng lại gần..."
Thẩm Hạo Hành mỉm cười ôn nhu phủi đi bụi bặm trên trán nàng, nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, bản vương chỉ là vừa ý nàng, sẽ không làm nàng bị thương."
Ai nói người đàn ông độc ác trong giấc mơ kia không phải là hắn.
【Đây là câu chuyện về một tiểu bệnh y thuần khiết lương thiện, muốn cảm hóa một tên điên sống chỉ để trả thù.】
Hệ Thống Bắt Tôi Làm Cá Ướp Muối Trong Truyện Ngược
- Chapter 205 1 năm trước
- Chapter 204 1 năm trước
- Chapter 203 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Sủng , Hệ Thống , Nữ Cường
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Giang Lê Thanh thức tỉnh rồi, đồng thời bị trói buộc vào một hệ thống.
Đối phương tự xưng là hệ thống cá ướp muối, đồng thời tận tình khuyên bảo dạy dỗ, nói cô vốn là nữ chính đáng thương vô dụng trong truyện ngược, cô cần phải... ăn đòn không phản kháng, ăn mắng không chửi lại, gặp chuyện có thể nằm thì phải nằm, đây là nguyên tắc quy chuẩn cho cá mặn! Phải nhớ rõ, không được vả mặt bốp bốp như mấy kí chủ trước, dẫn đến cốt truyện không thể nào đi tiếp.
"..." Giang Lê Thanh hơi cân nhắc: "Ý mày là tao phải làm đồ bỏ đi?"
Hệ thống: [Không phải, ý tôi là chúng ta phải dốc lòng làm cá ướp muối.]
Đã hiểu.
Vẫn là muốn cô làm đồ bỏ đi mà.
***
Cùng hôm đó, cha mẹ vừa đưa cô về nhà không bao lâu đã chỉ tay vào mặt cô, chửi ầm lên: "Sớm biết mày là cái loại không có tiền đồ như này, tao chẳng thà nhận con heo trước cổng thôn làm con gái!"
Câu này nói ra chưa bao lâu, Giang Lê Thanh nhân đêm khuya kéo con heo kia về, đặt trước cửa phòng cha mẹ mình, đồng thời bày tỏ muốn tặng tên mình cho con lợn này.
Hệ thống và cha mẹ:???
***
Sau ngày hôm đó, trên dưới nhà họ Giang đều cảm thấy đứa con gái mới được tìm về kia điên rồi.
Chồng sắp cưới luôn luôn không ưa cô mở miệng chế giễu: "Cô giỏi thế cơ mà, sao không tìm chú nhỏ tôi đính hôn? Tìm tôi làm gì?".
Lời vừa thốt ra, Giang Lê Thanh dùng điện thoại chồng sắp cưới bấm gọi cho chú ba: "Alô chào anh, kết hôn hơm?"
Bên kia nhất thời yên lặng: "Cô là?".
"Vợ sắp cưới của cháu anh." Cô nói: "Cháu anh bảo tôi gả cho anh đi."
Chồng sắp cưới: "..."
Chú nhỏ của chồng sắp cưới: "..."
Hệ thống yếu ớt nói: [Kí chủ, cô còn nhớ cô là đồ bỏ đi... à nhầm, cá ướp muối không đó?]
Giang Lê Thanh tỏ vẻ: Nhân nhượng, nghe lời, hiểu chuyện, cô đều làm theo lời bọn họ nói, sao lại không phải là đồ bỏ đi... à nhầm, cá ướp muối chứ?
Khóa Eo Thon - Tụ Đao
- Chapter 230 1 năm trước
- Chapter 229 1 năm trước
- Chapter 228 1 năm trước
Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Lục Thời Hoan có hai người bạn trúc mã, trong đó có một người, cô đã yêu rất nhiều năm.
Suốt ba năm cao trung, cô vĩnh viễn là người đầu tiên đưa cho anh quả táo trong đêm Giáng sinh.
Cũng là người đầu tiên ở thời điểm trời lạnh thức đêm dệt khăn quàng cổ cho anh.
Tình yêu này, giằng co rất nhiều năm.
May mắn chính là, Ôn Thời Ý đáp lại cô.
Sau kì thi Đại học, một đêm kia, Ôn Thời Ý kéo Lục Thời Hoan vào nhà vệ sinh giữa lúc KTV ồn ào tiếng người, đặt lên trán cô một nụ hôn.
Đêm đó, khuôn mặt Ôn Thời Ý nhiễm sắc đỏ, bàn tay ấm áp dừng ở sườn má cô, nhiệt độ nóng bỏng, hơi hơi có chút run rẩy.
Người đàn ông trước mắt đầy thâm tình: “Hoan Hoan, tên của em sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện trên sổ hộ khẩu nhà anh.”
Sau đó, Lục Thời Hoan mới hiểu được, hóa ra sau khi hai người yêu nhau, cũng có khả năng đi đến một ngày nhìn nhau không vừa mắt.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Lục Thời Hoan và Ôn Thời Ý chia tay.
Lúc ấy, khuôn mặt Ôn Thời Ý lạnh lùng, đôi mắt tức giận: “Một khi chơi trò chơi, thì phải chấp nhận chịu thua, đây cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”
“Huống chi anh và cô ấy cũng chỉ hôn nhau, xung quanh có nhiều người nhìn, lại không phát sinh chuyện gì khác.”
“Em phải đến mức này sao?”
Lục Thời Hoan tức giận đến bật cười: “Không đến mức.”
Cô ném chiếc nhẫn cầu hôn mà Ôn Thời Ý tặng lên mặt anh ta: “Từ nay về sau anh yêu ai, hôn ai cũng là chuyện của anh.”
Ôn Thời Ý cho rằng, Lục Thời Hoan chỉ là nhất thời tức giận, một thời gian nữa sẽ hiểu cho anh ta.
Việc mà anh ta phải làm chỉ là kiên nhẫn ngồi chờ đợi, một ngày, một tháng, ba tháng,... Rốt cuộc Ôn Thời Ý cũng chờ được Lục Thời Hoan.
Cô được anh trai của anh ta đưa về nhà, tay của anh trai khóa chặt ở eo thon của Lục Thời Hoan, hai người thân mật khăng khít.
Sau đó, Ôn Thời Ý nghe thấy anh trai mình ngậm cười nói: “Giới thiệu một chút, Lục Thời Hoan, chị dâu tương lai của em.”
Nhận Nhầm Bạo Quân Thành Vị Hôn Phu
- Chapter 118 1 năm trước
- Chapter 117 1 năm trước
- Chapter 116 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Cung Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Dư Yểu là cô nương may mắn ai ai cũng ngưỡng mộ ở thành Tô Châu. Bởi vì từ nhỏ, mẫu thân nàng đã định cho nàng một vị hôn phu thân phận cao quý - Thế tử Trấn Quốc Công.
Thế nhưng, năm nàng mười ba tuổi, vận may bỗng dưng chấm dứt. Cha mẹ nàng bất ngờ gặp nạn qua đời, Dư Yểu đáng thương phải sống kiếp nương nhờ người khác.
Ba năm chịu tang trôi qua, Dư Yểu đã mười sáu. Vị hôn phu của nàng gửi thư đến, muốn đón nàng về kinh thành thành thân. Dư Yểu vui vẻ thu dọn hành lý, quyết tâm đối xử thật tốt với vị hôn phu tương lai.
Vị hôn phu của nàng cao lớn tuấn mỹ, tuy tính tình có chút nóng nảy lại thích đánh đấm chém giết, nhưng trong lòng Dư Yểu vẫn ngọt ngào như kẹo, nàng luôn quấn quýt bên cạnh chàng, cùng chàng thân mật, ôm ấp.
Trên đường đi, nàng thậm chí còn nghĩ đến chuyện sinh cho chàng mấy đứa con..
Thế nhưng, đến kinh thành rồi, nàng mới phát hiện, nàng nhận nhầm người. Vị hôn phu của nàng - Thế tử Trấn Quốc Công - căn bản chưa từng đến đón nàng…
Anh Ấy Dịu Dàng Hơn Gió Đêm
- Chapter 64 1 năm trước
- Chapter 63 1 năm trước
- Chapter 62 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Nghê Bảo Gia gặp Chu Văn Đường lần đầu tại thành phố Dung.
Hôm ấy, em họ cô là Đường Hiểu Hiểu dẫn cô đến nhà thờ đá gần đó để tham quan, cô ấy nói rằng cô đến đúng dịp, tháng Mười hai là thời điểm đẹp nhất để ngắm cây bạch quả.
Đó cũng là ngày Nghê Bảo Gia gặp Chu Văn Đường. Khi ấy, cô vẫn chưa biết tên của anh, anh đã mời cô uống một ly cà phê xay thủ công. Nghê Bảo Gia lấy hết can đảm hỏi anh một câu: “Anh đến đây để đi lễ sao?”
Chu Văn Đường lắc đầu rồi đáp: “Không phải, chỉ cùng các cụ trong nhà đến đây đi dạo thôi.”
“Vậy anh có tin vào Chúa không?”
Chu Văn Đường dường như đã bị cô khơi dậy hứng thú, mỉm cười nhìn cô rồi ném vấn đề lại cho cô: “Cô cảm thấy tôi có tin không?”
Nghê Bảo Gia lắc đầu, đáp rằng trông anh có vẻ không giống như thế, sau đó cô chỉ tay vào sợi dây đỏ lấp ló trong cổ áo của anh, nói một câu có phần mạo muội: “Anh đang đeo ngọc Phật phải không?”
Chu Văn Đường không cảm thấy bị mạo phạm, chỉ quan sát cô với vẻ ẩn ý, sau đó anh nhếch khóe môi: “Cô tò mò nhiều thế à?”
Nghê Bảo Gia mím môi, chẳng hiểu sao lại thấy mặt mình nóng lên.
Dường như Chu Văn Đường nhận ra sự lúng túng của cô, anh cười khẽ và nói: “Lần sau có cơ hội gặp lại, tôi sẽ nói cho cô.”
Những Ghi Chép Chốn Hậu Cung - Bạch Mộng Quân
- Chapter 38 1 năm trước
- Chapter 37 1 năm trước
- Chapter 36 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Bảy ngày trước khi nhập cung, Cô Tô có mưa, ta vào sơn cốc lắng nghe tiếng mưa cả một ngày. Những hạt mưa xuân nặng nề tưởng chừng như chậu ngọc rơi từ trên trời cao xuống, vang lên từng tiếng đinh đang thưa thớt, giờ lại như gió vờn cây cỏ, thanh thúy động lòng người.
Hôm qua khi ta trở về nhà thấy tỷ tỷ ở đứng bồi hồi dưới tàng cây, tỷ không nói gì chỉ che mặt khóc lóc nức nở. Vài vị quý nhân bước ra từ nội đường thấy ta trở về liền hỏi: Đây là nhị cô nương Bạch gia sao? Hiện giờ đã bao nhiêu tuổi? Mẫu thân đáp: Vừa mới qua lễ cập kê.
Năm ngày trước khi nhập cung, hôm qua ta không đợi được thuyền từ Tang Châu, chỉ có thuyền Lư Châu mà thôi. Đến trưa mẫu thân mới gọi ta dậy, dù mẫu thân mắng ta nhưng bà cũng mang cho ta chén cháo ngọt.
Ta cúi đầu ăn cháo, hoa Hợp Hoan đã nở rộ bên ngoài cửa sổ. Ta hỏi mẫu thân: Địa vị của các quý nhân hôm trước là gì? Mẫu thân đang gấp áo chợt khựng tay lại, bà nói: Lệnh trong cung truyền xuống, bảo gia đình chuẩn bị. Ta hỏi: Chuẩn bị gì?
“Vào cung hưởng phúc."
Bốn ngày trước khi nhập cung, mẫu thân lấy ba cuộn vải Thục may y phục mùa hè cho ta. Lúc ăn tối, mẫu thân giới hạn đồ ngọt của ta. Đêm đến, tỷ tỷ mang đến cho ta ly nước hạnh nhân, tỷ ấy dựa vào đầu giường, bỗng hỏi: Tiểu muội có còn nhớ Vương Sinh đã mua bánh hoa tô cho muội vào tiết Thượng Nguyên không?
Ta uống một ngụm nước ngọt: Nhớ, nhớ. Ăn no uống đủ, ta nằm gục trên giường hoa.
Sau cơn mưa xuân, chim én tranh nhau làm tổ, cỏ mọc hoa ngủ, ta vùi đầu vào gối mềm nhưng vẫn nghe được giọng nói gần như cầu xin của tỷ tỷ: Chàng là người trong lòng của tỷ.
Lên Giường Với Tôi Thì Phải Cưới Tôi
- Chapter 60 1 năm trước
- Chapter 59 1 năm trước
- Chapter 58 1 năm trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Rõ ràng là một người phụ nữ chuyên gây phiền phức, toàn là hắn phải giải quyết tốt hậu quả cho cô
Thế nhưng tại sao hắn không thể hiểu được lại ngày càng chú ý đến cô ta? Lại còn có thiện cảm với cô nữa???
Đổi Áo Cưới, Lấy Đúng Người - Nhất Trản Minh
- Chapter 14 1 năm trước
- Chapter 13 1 năm trước
- Chapter 12 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tiêu Vân Châu bất mãn với hôn sự, lén lút đổi áo cưới với ta.
Kết quả, đêm tân hôn ta lại bước nhầm vào hỷ phòng của người khác.
Sau đêm đó, nàng ta ngang nhiên nói:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, ngươi có thể làm gì chứ?"
"Chi bằng ta nhường phu quân cho ngươi, coi như chúng ta huề nhau…"
Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng lại hối hận, làm ầm lên đòi đổi lại.
Ta mỉm cười đáp:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, không đổi."
Thập Niên 70: Tiểu Kiều Thê Mang Không Gian Diệu Kỳ
- Chapter 39 1 năm trước
- Chapter 38 1 năm trước
- Chapter 37 1 năm trước
Đô Thị , Xuyên Không , Ngôn Tình , Sủng , Đông Phương , Nữ Cường , Hài Hước , Điền Văn , Ngược , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: 旺旺雪柄超好胆
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, HE, BE, Hiện Đại, Hài Hước, Ngược, Sủng, Cường Thủ Hào Đoạt, Ngược Nữ, Chữa Lành, Xuyên Không, Tổng Tài, Phương Đông, Điền Văn, Truy Thê
Team dịch: Nguyễn Thị Thu
Giới thiệu
Khi tỉnh dậy, Trì Tuệ phát hiện mình đã xuyên không về những năm 70, thời kỳ thiếu thốn vật tư.
Điều kỳ lạ là bên cạnh cô lại có một người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn đang nằm ngủ?!
Mẹ nuôi độc đoán, em gái ích kỷ, anh trai hờ hững, chưa kể còn có một vị hôn phu vô cùng biến thái.
Tuy nhiên, tất cả những rắc rối này dường như tan biến ngay khi cô mở mắt và nhìn thấy người đàn ông có vẻ ngoài dữ dằn ấy. Đã vậy cô còn có mang theo không gian chứa vật tư từ hiện đại đến đây nữa chứ!
Chỉ có điều, người đàn ông này lại có quá nhiều năng lượng, khiến cho eo nhỏ của cô không tài nào chịu nổi.
Dưỡng Thê - Đông Nguyệt
- Chapter 360 1 năm trước
- Chapter 359 1 năm trước
- Chapter 358 1 năm trước
Đô Thị , Xuyên Không , Ngôn Tình , Sủng , Hệ Thống , Gia Đấu , Điền Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Sáng sớm, Ôn Noãn bị đánh thức.
Với căn nhà không cách âm của thập niên bảy mươi mà nói, nhà sát bên có chút động tĩnh gì cũng nghe thấy được tất.
Huống chi giờ phút này người nọ còn cố ý nói lớn, rõ ràng muốn nói những lời này cho cô nghe mà…
“Ngày nào cũng chỉ biết ngủ, không chịu làm gì cả, cũng không biết dậy sớm nấu một bữa ăn sáng nữa, đúng là không biết xấu hổ mà!”
“Mẹ, mẹ nhỏ giọng chút đi, không phải chị dâu vừa sinh con xong sao?”
“Thôi đi, ai không biết còn tưởng nó khó sinh lắm ấy! Hơn nữa có người phụ nữ nào mà không sinh con đâu? Lúc đó ban ngày bọn mẹ phải làm ruộng, buổi tối thì sinh con ra. Còn nó thì ngày nào cũng chờ người khác chăm sóc cho, đúng là coi mình như quý bà mà! Thằng hai này, mẹ nói con nghe, con không thể cưới một người vợ hết ăn rồi nằm như anh cả của con được đâu nghe chưa, không thì cái mạng này của mẹ chắc tổn thọ mất mấy năm quá!”
“Mẹ cứ yên tâm đi, Mỹ Chi rất chăm chỉ hiền huệ.”
“Vậy thì con mau cưới về đi, để cho mẹ được hưởng phúc một chút!”
…
Đột nhiên bên kia không còn âm thanh gì nữa, không bao lâu sau, tiếng đóng mở cửa vang lên.
Người vừa nói chuyện chính là mẹ chồng Triệu Ngũ Châu cùng em chồng Cố Thanh Tùng, chỉ là bọn họ nói đúng cô rất lười, không muốn kiếm sống. Ôn Noãn đã quen rồi nên nội tâm cực kỳ bình tĩnh.
Dù gì có nói thì cô cũng không làm đâu!
Ôn Noãn giơ tay lên dụi mắt rồi nhẹ nhàng ngáp một cái.
Tiết trời tháng mười oi bức nóng nực, sau lưng cô nóng đến nỗi vả đầy mồ hôi.
Cô lau mồ hôi trên trán mình theo bản năng, mới lau hai cái thì cô cảm nhận được có ai đó kéo kéo người mình, rồi ngay sau đó phát ra hai tiếng bi bô.
Rất nhanh, đứa nhỏ mặt mềm da mỏng kia lại ngủ say tiếp.
Ôn Noãn mượn ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ, cô nhìn đứa bé đang giơ cao nắm tay của mình, khổ não than thở một tiếng.
Một tháng trôi qua, Ôn Noãn đã nhận rõ sự thật…
Cô chuyển kiếp rồi.
Hơn nữa cô còn xuyên vào cuốn niên đại văn, nhưng cô không phải nữ chính mà là nữ phụ ác độc trong truyện.
Hết lần này đến lần khác, nữ chính và nguyên chủ sẽ sống dưới một mái nhà, trốn cũng không trốn được.
Nữ chính chịu khổ cực, còn cô thì hết ăn lại nằm.
Nữ chính bảo vệ nam chủ không rời một bước, giúp chồng dạy con, còn cô thì đứng núi này trông núi nọ.
Trong truyện thì nữ chính với nguyên chủ chia ra gả cho hai anh em nhà họ Cố.
Nguyên chủ gả cho anh cả nhà họ Cố, tên là Cố Thanh Hàn, là một quân nhân. Vốn dĩ việc gả cho quân nhân là vinh quang, nhưng ban đầu nguyên chủ vì không muốn xuống nông thôn làm thanh niên tri thức nên mới tính toán dựa dẫm vào Cố Thanh Hàn. Lúc bấy giờ có không ít người dị nghị, ngay cả mẹ chồng cũng cật lực phản đối mối hôn sự này. Nhưng Cố Thanh Hàn là một người có tình nghĩa, anh ra sức dẹp mọi lời bàn tán của mọi người rồi kết hôn với nguyên chủ. Chẳng qua sau khi cưới hai người chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều.
Phu Quân Trùng Sinh - Kiều Mộc Kiều
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
- Chapter 8 1 năm trước
Ngôn Tình , Trọng Sinh , Gia Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
#Cổ đại, Cung đấu trạch đấu, Trùng sinh, Quyền mưu, Đại nữ chủ, Ngôn tình.
Giới thiệu truyện:
Phu quân của ta đã trùng sinh.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi trùng sinh là chạy đi cứu Châu Doanh, bỏ mặc ta bị xà nhà đè trúng.
Ở kiếp trước, Châu Doanh đã bị chết cháy trong thư phòng. Khi ngôi nhà bốc cháy, không ai biết rằng trong thư phòng vẫn còn người.
Nhìn phu quân chạy xa dần, trong lòng ta bỗng cảm thấy nhẹ nhõm.
Kiếp này ta không còn phải gánh vác gông xiềng của ân cứu mạng, làm trâu làm ngựa cho nhà họ Thẩm nữa.
Mưu Đồ Ngày Xuân - Đông Thời Tự
- Chapter 64 1 năm trước
- Chapter 63 1 năm trước
- Chapter 62 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Đông Thời Tự
Thể loại: Hiện đại, mất trí nhớ, SC, HE
Số chương: 64
Giới thiệu:
Phó Văn Cảnh trúng tiếng sét ái tình ngay lần đầu gặp Hạ Thinh. Chỉ tiếc, trái tim cô đã thuộc về cậu bạn thanh mai trúc mã.
Rồi số phận run rủi, Hạ Thinh gặp tai nạn, mất trí nhớ. Cô nhìn Phó Văn Cảnh, đôi mắt ngơ ngác: "Anh là ai?"
Một thoáng lặng im, Phó Văn Cảnh mỉm cười đáp: "Anh là bạn trai em."
Tai nạn xảy ra khi Hạ Thinh đang trên đường vạch mặt kẻ bội bạc. Dù mất trí, ký ức về sự phản bội vẫn in hằn trong tâm trí cô. Tỉnh dậy, cô bắt gặp một người đàn ông lịch lãm trong bộ vest vừa vặn ngồi bên giường bệnh.
Kìm nén cơn giận, Hạ Thinh lạnh lùng hỏi: "Anh là ai?"
Anh ta do dự giây lát rồi đáp: "Anh là bạn trai em."
Nắm đấm Hạ Thinh siết chặt. Vậy ra đây chính là tên khốn nạn dám cắm sừng cô!
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Để có thể nuôi phu quân ăn học thành tài, ta lén lút bán cổ trùng ở chợ quỷ.
Hôm nay có một vị khách kỳ lạ tới, nói muốn mua cổ trùng khiến nữ nhân không thể mang thai.
Mặc dù người này che mặt, nhưng ta liếc mắt một cái đã nhận ra rồi.
Người này chính là phu quân của ta.
Đô Thị , Ngôn Tình , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Khi mới gặp em, dáng vẻ em khi cười,
Liếc mắt một cái khiến anh khắc ghi cả đời.
Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố
- Chapter 1169 1 năm trước
- Chapter 1168 1 năm trước
- Chapter 1167 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Nhà họ Thẩm ở Ninh Thành có hai cô con gái vẹn toàn. Đại tiểu thư Thẩm Như khôn khéo tài năng, nhị tiểu thư Thẩm Yên xinh đẹp động lòng người. Bỗng một ngày, xuất hiện thêm một vị Tam tiểu thư — Thẩm Loan.
Trầm mặc ít nói, miệng mồm không lanh lẹ, giống như một gốc tiểu Bạch Lê trong gió, mềm yếu không nơi nương tựa.
Cha Thẩm: “Chỉ nuôi thôi!”
Mẹ Trần: “Con gái của tiện nhân cũng chỉ là tiện nhân.”
Thẩm Như: “Một gia đình đáng ghét.”
Thẩm Yên: “Anh Kỳ ghét nhất là giả tạo.”
Thẩm Loan cười nhạt: Đừng nóng vội, từ từ sẽ đến lượt, ai cũng không chạy thoát.
…
Kiếp trước Thẩm Loan ngâm mình trong máu tươi, nội tạng bị lấy hết, chết trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo. Hưởng dương 30 tuổi, không có con cái.
Kiếp này cô đến để trả thù, cẩn thận từng bước một quậy cho Ninh Thành long trời lở đất, trong lúc vô tình lại chọc phải đại ma vương.
Quyền Hãn Đình, mọi người đều cung kính gọi một tiếng “Lục Gia”, lạnh lẽo vô tình, thân phận bí ẩn.
Lần đầu gặp gỡ, cô đã ăn sạch người ta sau đó chuồn mất.
Người đàn ông ngồi dựa vào đầu giường, trên người vẫn đầy vết cào thể hiện sự điên cuồng đêm qua, bỗng nhiên nở một nụ cười gian: “Thì ra không phải là tiểu bạch thỏ…”
…
[Chọc ghẹo cưng chiều] Lục gia: “Qua đêm rồi còn muốn chạy?”.
Thẩm Loan: “Chúng ta biết nhau sao?”
Lục gia: “Xem ra em cần phải ôn tập.”
Thẩm Loan: “… Anh làm gì vậy? Thả tôi xuống!”
Lục gia: “Một lần chưa nhớ, vậy hai lần.
[Cưng chiều đỉnh cao] Thẩm Loan đảo lôn Ninh Thành vẫn chưa đủ, còn muốn đến phía Bắc phá phách.
Sở Ngộ Giang: “Lục gia, ngài trông chừng đi!!”
Quyền Hãn Đình: “Đi ra ngoài.”
“Thẩm tiểu thư muốn giết người đó!”
“Vậy được, tôi đưa dao cho cô ấy.”
Lấy tính mạng của gia để đổi cho em một đời khuynh tình.
Dùng sự cưng chiều nhất để đổi cho em một tình yêu thực sự.
[Bánh bao nhỏ dễ thương] Có người nói ngày mà cục cưng họ Quyền sinh ra, cha Quyền đau đến chết đi sống lại.
Ừ, bị mẹ Quyền cắn.
Chó Hoang Của Thiếu Nữ - Khúc Tiểu Khúc
- Chapter 79 1 năm trước
- Chapter 78 1 năm trước
- Chapter 77 1 năm trước
Đô Thị , Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
1/
Mọi người trong trường tư thục Tuyên Đức đều biết Canh Dã có bốn cái tội: Nhuộm tóc vàng, lái moto, xăm mình và thay bạn gái như nước.
Một tên khốn như thế dù có đẹp trai đến đâu cũng chẳng có lợi ích gì, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành một kẻ cặn bã của xã hội.
Canh Dã cũng cho là như vậy.
Ngay cả chính anh cũng chưa bao giờ nghĩ rằng sau này mình sẽ vì một cô gái tên Biệt Chi mà nhuộm lại tóc đen, bỏ lái moto, xóa hình xăm và thậm chí còn trải qua đủ mọi gian khổ để thi vào học viện hàng không chỉ vì một câu nói ‘Chàng trai của tôi phải bay cao đến tận mây’ của cô.
Nhưng sau đó lại chỉ nhận được lời chia tay của cô gái.
Biệt Chi dứt khoát ra đi không để anh gặp lại mình nữa.
2/
Vài năm sau Biệt Chi về nước, đến Đại học Truyền thông làm việc.
Các đồng nghiệp cùng viện muốn mở tiệc chào mừng cho cô, chọn quán bar nổi tiếng nhất phố đại học có tên là ‘Minh Nguyệt – Kinh Thước’.
Nghe đồn ông chủ quán bar là một phi công át chủ bài, bối cảnh lừng lẫy. Trong quán bar có hai món đặc sắc, thứ nhất là loại rượu vang nổi tiếng ‘Hoa hồng Bulgaria’ trị giá hàng trăm vạn nằm trên tủ trưng bày ở trung tâm quán bar, thứ hai là chính bản thân ông chủ. Một nửa số phụ nữ đến quán bar đều vì muốn n g ủ với anh.
Biệt Chi nghe vậy chỉ cười khẽ, tình cờ ngày hôm đó ông chủ cũng xuất hiện trong quán bar, cô bị đồng nghiệp kéo người quay lại nhìn.
Anh mới vừa tỉnh ngủ, đang từ trên lầu hai đi xuống, trên người mặc áo thun đen, thắt lưng thõng xuống nửa hông, vòng eo nam tính, đôi chân thon dài, trong miệng ngậm hờ điếu thuốc, đứng giữa đám đông ngoái đầu nhìn lại.
Ánh mắt chạm nhau, hai người thoáng khựng lại.
Ba giây sau...
Canh Dã tựa như không nhận ra cô, dời mắt sang chỗ khác.
3/
Đêm đó Biệt Chi hiếm khi uống say, gần tới buổi biểu diễn về đêm thì đã váng đầu muốn đứng dậy rời đi. Nào ngờ bartender đột nhiên đi tới, đặt chai rượu nổi tiếng được cho ngon nhất trong quán xuống trước mặt cô ——
“Ông chủ của chúng tôi mời khách.”
Trước sự kinh ngạc của mọi người, chàng trai trẻ uể oải tựa vào quầy bar, co đôi chân dài lên, nâng ly từ xa.
“Mời, cô Biệt Chi.”
….
‘Minh Nguyệt – Kinh Thước’, chỉ đợi Biệt Chi.
*[Minh nguyệt – kinh thước, chỉ đợi biệt chi] nằm trong câu thơ ‘Minh nguyệt biệt chi kinh thước; thanh phong bán dạ minh thiền’. Giải nghĩa: ánh trăng xuyên qua nhành cây làm bầy chim kinh thước hoảng sợ, gió đêm mát lạnh như nghe thấy tiếng ve sầu xa xa.
Nữ Phụ Độc Ác Thay Đổi Triệt Để
- Chapter 72 1 năm trước
- Chapter 71 1 năm trước
- Chapter 70 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Diệp Trấp Đào đã xuyên sách, trở thành nữ phụ độc ác đã cướp đi sự trong sạch của nam chính trong một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết.
Nàng xuyên không vào thời điểm không khéo lắm, đúng lúc sau khi nguyên thân uống xong một loại thuốc nào đó.
Dưới tác dụng của thuốc, Diệp Trấp Đào đã bắt nạt nam chính.
Sau khi tỉnh lại, nhìn thấy ánh mắt giết người của nam chính, Diệp Trấp Đào lập tức quỳ xuống.
"Hạ tướng quân! Ngươi cứ coi như bị chó cắn một cái, ta đảm bảo từ nay về sau nhất định sẽ cải tà quy chính."
Góc nhìn của nam chính:
Diệp Trấp Đào là người hắn cưới để xung hỉ cho phó tướng.
Mới gả cho phó tướng không lâu đã trở thành tiểu quả phụ.
Hắn vì muốn chăm sóc tiểu quả phụ của phó tướng, đã đưa nàng về quân phủ để chăm sóc
Ai ngờ, phụ nhân phóng đãng này, lại dám cả gan cho hắn uống thuốc.
Hắn cắn răng chịu đựng
Không ngờ, lại không thể quên được vị ngọt ngào đó…
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
- Chapter 249 1 năm trước
- Chapter 248 1 năm trước
- Chapter 247 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Sủng , Hài Hước , Điền Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Food blogger trứ danh Thời Nhiễm kế thừa một tòa tứ hợp viện, kết quả vừa ký văn bản kế thừa xong đã bị tai nạn giao thông, xuyên luôn vào một cuốn tiểu thuyết.
Dựa theo phát triển ban đầu của cốt truyện, cô là người qua đường giáp xui xẻo influencer trên mạng, bởi vì bị công ty quản lý chèn ép cũng như người thân trong nhà hút máu ép buộc, cuối cùng rơi vào kết cục bị đâm chết.
Thời Nhiễm cầm điện thoại lên nhìn thoáng qua, hay lắm, ngày bị tông xe lại là ngày hôm nay...
"Xin chào cô Thời Nhiễm, thủ tục kế thừa tứ hợp viện của cô đã hoàn tất, hiện cô đã là chủ nhân của nó rồi."
Trong lúc nguy cấp, tứ hợp viện do Thời Nhiễm kế thừa cũng đã tới.
Thời Nhiễm thở phào một hơi, đã có tài sản lên đến chín con số, cô lăn lộn trong cái giới giải trí này làm gì?
Đăng bài rời khỏi giới xong, Thời Nhiễm vui vẻ chạy đến với cuộc sống mới của mình.
Kết quả,
Tứ hợp viện đã bị bảo hộ, không thể đưa ra thị trường giao dịch.
Thời Nhiễm:...
Năm tầng cần tu sửa, phải tiêu tiền bảo hộ.
Thời Nhiễm:...
Nợ sáu con số phí bảo hành sửa chữa.
Thời Nhiễm:...
Đối mặt với nóc nhà thủng lỗ, mặt tường loang lổ, xà nhà tràn đầy nguy hiểm...
Thời Nhiễm chỉ có thể cầm cái xẻng.
Từ "Những ngày tốt lành từng bán tứ hợp viện" thành "Hôm nay tiền lời kinh doanh có đủ sửa nóc nhà không?".
Thời Nhiễm bắt đầu bày bán sạp ăn nhỏ trước cửa ra vào tứ hợp viện, thịt tẩm bột rán, bánh bao kẹp thịt, lòng cừu luộc, đậu phộng sữa...
Mỡ gạch cua, gà sốt ớt, cá vàng úp nồi, cơm cá tầm đỏ bát bảo, sủi cảo nhân tôm...
#Shock, sao tứ hợp viện chưa được sửa chữa lâu năm lại liên tục tỏa ra hương thơm#
#Vẻ mặt bị mùi thơm hút hồn khi vừa đi ra từ trong miếu bên cạnh#
#Thú vui của kẻ có tiền ác độc chính là ở tứ hợp viện chín chữ số còn muốn ép xã súc đau khổ tôi đây mười đồng tiền lợi nhuận#
***
Vào năm thứ 80 Trạch Linh, Trại Linh chào đón chủ nhân mới của mình.
Nhưng chủ nhân mới xui xẻo đột nhiên chui vào không gian khác.
Trại Linh liên tục không ngừng đi theo tới.
Đừng đi mà, sửa lại cái nóc nhà cho tui đã!!
Liệt Húc Thanh Hà
- Chapter 70 1 năm trước
- Chapter 69 1 năm trước
- Chapter 68 1 năm trước
Ngôn Tình , Trinh Thám
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
GIỚI THIỆU
Dương Thanh Hà say khướt trong bữa tiệc ăn mừng sau khi phá án.
Cô vào nhà vệ sinh, Triệu Liệt Húc cũng theo sau.
Hai mắt Dương Thanh Hà đỏ hoe, cô nói: “Đội trưởng, em hỏi anh lần cuối, anh có muốn em không?”
Hai tay Triệu Liệt Húc đút trong túi, nhìn cô chằm chằm:
“Em nói xem?”
Ngày hôm sau trong đội đều truyền tai nhau: Đội trưởng Triệu bị một cô gái cưỡng hôn! Hơn thế hôm nay còn không đi làm!
Trời chiều khắp núi xa, nắng sớm chiều sông xanh
Người tôi luôn theo đuổi, sẽ cập bến sông kia.
CP: Nam cảnh sát hình sự X Nữ sinh viên, hơn nhau 10 tuổi.
*Chú thích:
– Liệt Húc, Thanh Hà: Tên hai nhân vật chính.
– Liệt Húc nghĩa là ánh nắng ban mai rực rỡ.
– Thanh Hà nghĩa là dòng sông xanh, trong trẻo.
Thể loại
- Truyen tranh
