Truyện thể loại Cổ Đại
Hoàng Đế Của Ta - Nhất Lê
- Chapter 31 1 năm trước
- Chapter 30 1 năm trước
- Chapter 29 1 năm trước
Cổ Đại , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Truyện ngắn Zhihu – Tác giả NHẤT LÊ
Thể loại: 1vs1, Cổ Đại, ĐOẢN VĂN, HE
Giới thiệu
Năm Cảnh Đức thứ mười ba, lễ cập kê của trưởng tỷ nhà ta tổ chức vô cùng náo nhiệt. Cũng vào hôm đó, trưởng tỷ được đương kim Thánh thượng chỉ hôn cho Thái tử. Một lúc song hỉ lâm môn, mọi người trong phủ đều vui mừng, nở mày nở mặt.
Khi đó ta chỉ mới mười một tuổi, đi theo Vũ sư phụ học được chút võ công, leo tường, lùa gà, rất hay gây chuyện. Phụ thân đại nhân nhà ta vô cùng đau đầu. Đáng tiếc ta là con út trong nhà nên luôn được cưng chiều. Ông ấy cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở để ta tuỳ ý làm loạn, chỉ cần không gây ra rắc rối quá to là được, ước người ngoài vĩnh viễn không biết Tề gia còn có một mầm mống vặn vẹo là ta.
Ta tự nhận nếu phụ mẫu không yêu chiều như vậy, mầm cây vốn không thẳng của ta cũng không bị xiêu vẹo qua năm tháng. Đến mức vào năm mười một tuổi, ta đã hoàn toàn bôi nhọ gia phong của Tề gia. Văn không bằng trưởng tỷ, khiêu vũ không bằng nhị tỷ, biết chút võ nghệ mèo ba chân cũng không bằng một phần mười của huynh trưởng và nhị ca. Cho dù trên dưới Tề gia hễ trông thấy ta liền đau đầu nhưng ta sống vô cùng vui vẻ. Bởi vì họ tuy đau đầu nhưng trong lòng càng thương ta hơn. Từ nhỏ ta đã am hiểu đạo lý này nên sống không chút sợ hãi.
Viên Mãn - Vị Ương
- Chapter 13 1 năm trước
- Chapter 12 1 năm trước
- Chapter 11 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tân hoàng đế bỏ rơi ta, cưới ánh trăng sáng của hắn.
Từ đó, cả nhà ta bắt đầu buông thả.
Biên ải bị tấn công, cha ta: Bệnh cũ tái phát, không dậy nổi.
An ninh kinh thành không tốt, đại ca ta: Nghỉ phép năm, đừng làm phiền.
Hộ bộ không có tiền, mẹ ta: Nghèo, không cho vay được.
Tân hoàng đế nổi giận: Các ngươi là cái thá gì? Trẫm có đầy người!
Được thôi~ Tiếp tục buông thả.
Sau đó, huynh trưởng của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế phái đi nghênh địch, suýt nữa bị giết.
Huynh thứ của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế lôi đi phá án, ba ngày sau thì sợ ngây người.
Mẹ của ánh trăng sáng vì muốn chống lưng cho con gái mà đã tiêu hết cả tiền dành dụm.
Ô hô~ Cứ buông thả mãi, cứ sung sướng mãi~~~
Ngôn Tình , Cổ Đại , Trọng Sinh
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Phu quân ta sống lại rồi.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi sống lại là chạy tới cứu Chu Oánh, bỏ lại ta bị xà ngang đập trúng.
Kiếp trước, Chu Oánh bị thiêu chết trong thư phòng.
Khi nhà bị hỏa hoạn, không ai biết trong phòng sách còn có người.
Nhìn phu quân chạy xa, trong lòng ta lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Kiếp này ta không cần đeo xiềng xích nặng nề mang tên ân cứu mạng và làm trâu làm ngựa cho nhà họ Thẩm nữa.
Ngôn Tình , Cổ Đại , Xuyên Nhanh
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Ta xuyên sách rồi bị phụ vương nghe được tiếng lòng. Tỷ tỷ tiện nghi ngã xuống đất, khóc lóc thảm thiết: "Phụ vương, người đừng trách tứ muội, là Lạc Lạc không cẩn thận tự ngã thôi."
"Con chỉ bị trầy xước chút thôi, không sao đâu."
"Tứ muội còn nhỏ, muội... muội ấy không có ý xấu đâu."
Nàng ta câu nào cũng như có vẻ đang nói thay ta nhưng thực chất từng câu thốt ra đều đang đổ nước bẩn lên đầu ta.
Ta dựng đôi mày liễu, đôi mắt đẹp như lửa.
Vừa định mắng, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của ta là tứ công chúa tính tình trầm tĩnh.
Vì vậy, ta chỉ có thể nhẹ giọng nói: "Con không đẩy tỷ ấy."
[Kẻ ti tiện, dám vu khống bổn công chúa!]
Phụ vương cau mày, quay đầu nhìn ta.
[Phụ vương nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ ông ấy lại tin lời ma quỷ của Tang Lạc Lạc sao?]
[Không thể nào? Không thể nào? Thế mà lại không tin lời nữ nhi ruột thịt của mình sao?]
Tang Lạc Lạc vẫn còn khóc trên mặt đất, thái giám bên cạnh phụ vương thấy vậy, vội vàng đỡ nàng ta dậy.
[Thế gian này, kẻ yếu thì có lý... Biết thế, ta cũng nằm lăn ra đất khóc.]
Phụ vương đứng ngược sáng, sắc mặt tối tăm không rõ, ông khẽ gọi ta một tiếng:
"Khánh Nhi."
[Hay là giả vờ ngất đi, nếu không lại phải bị phạt chép sách.]
Cùng với tiếng "Tứ công chúa." the thé của thái giám, ta trợn trắng mắt, ngã xuống đất.
Tần Tang
- Chapter 11 1 năm trước
- Chapter 10 1 năm trước
- Chapter 9 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tân Thám Hoa lang dịu dàng tao nhã, công tử như ngọc.
Không ai biết ba tuổi hắn đã giết người mổ bụng, năm tuổi lột da mặt người để làm đèn, là một kẻ xấu trời sinh.
Ta cùng Tạ Chi Hành sống nương tựa lẫn nhau mà lớn lên, đã tốn rất nhiều công sức mới khiến hắn thu liễm trở thành một người bình thường.
Trên đường dạo phố, quận chúa vừa gặp hắn đã yêu, nhưng tỏ tình lại bị từ chối một cách nhã nhặn.
Mấy ngày sau, ở nơi đầu đường, ta được người ta phát hiện bị bọn giặc cỏ làm nhục đến chết.
Cuối cùng quận chúa cũng được như ý, thay thế vị trí của ta, Tạ Chi Hành dịu dàng tươi cười cưới ả làm Tạ phu nhân.
Về sau, má/u nhuộm đỏ kinh đô, điều này trở thành chuyện hối hận nhất mà ả từng làm.
Không có ta kiềm chế, Tạ Chi Hành giết đến điên rồi.
Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
- Chapter 188 1 năm trước
- Chapter 187 1 năm trước
- Chapter 186 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Cung Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
[Có dũng có mưu thiên kim năng động vs. ngoài lạnh trong nóng, hung ác nham hiểm thất hoàng tử.]
Tống Trừ Nhiên chỉ nói vài câu nói hùng hồn, liền xuyên không vào tiểu thuyết, trở thành nữ nhân ngốc nghếch và bi thảm mà chính nàng vừa mới chê bai.
Trong mắt của Tống Trừ Nhiên, nguyên chủ là một người bị tình yêu làm mờ mắt, sẵn sàng bị lợi dụng, nhìn huynh trưởng bị hãm hại, cha bị ép buộc, và toàn bộ nhà họ Tống bị đẩy đến cảnh cửa nát nhà tan, tất cả chỉ vì tình yêu mù quáng.
Cuối cùng, nguyên chủ rơi vào bẫy của kẻ khác, và kết thúc cuộc đời mình trong sự thê thảm tại biệt viện bị bỏ hoang.
Sau khi xuyên vào tiểu thuyết, Tống Trừ Nhiên phiền muộn thở dài một hơi. Nàng quyết tâm dựa vào kiến thức của mình về cốt truyện để tránh xa nam chính cùng những tranh đấu quyền lực, an phận làm một thiên kim ngoan ngoãn được nhà họ Tống yêu thương.
Tuy nhiên, nàng không ngờ rằng người biểu tỷ luôn tính kế hãm hại nàng trong nguyên tác lại mang theo ký ức kiếp trước mà tái sinh, và đã sẵn sàng lên sân khấu từ trước.
Triển khai cốt truyện liền đại biến, Tống Trừ Nhiên vốn tưởng rằng mình như nhà tiên tri nắm chắc kịch bản trong tay, lại không ngờ rằng kịch bản đã bị hoàn toàn cải biên.
Tống Trừ Nhiên nghĩ tới nghĩ lui, quyết định đem bàn tính hướng vào người nhẽ ra bị nam chính mai phục đánh tới tàn hơi, bất đắc dĩ phải rời bỏ quyền mưu – hung ác nham hiểm nam phụ Thịnh Kỳ.
Để cứu Thịnh Kỳ và huynh trưởng, nàng đến phủ ngự vệ, đưa ra chiếc túi thơm bình an do chính tay mình thêu thảm đến không nỡ nhìn.
Để phá Thịnh Kỳ và nữ nhạc sư có dụng tâm kín đáo kết duyên, nàng nhanh trí diễn xuất một màn bị Thịnh Kỳ bội bạc tâm ý.
Tin tức thất hoàng tử đùa bỡn với con gái Trấn Quốc đại tướng quân lan truyền nhanh chóng.
Thịnh Kỳ hỏi: “Tống Trừ Nhiên, rốt cuộc ngươi muốn gì?”
Tống Trừ Nhiên đáp: “Ta đã huỷ hoại thanh danh, ngươi phải cưới ta!”.
Dù nàng vô cớ gây rối, năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng Thịnh Kỳ cũng phải dùng kiệu tám người nâng để đưa nàng về phủ thất hoàng tử.
Sau khi kết hôn, mỗi ngày Tống Trừ Nhiên tự nhắc nhở mình: Không động tâm, không tham niệm, không nợ nhau.
Chỉ cần hợp tác cùng Thịnh Kỳ để đánh bại nam chính, nàng sẽ hòa li và rời đi, tuyệt đối không chậm trễ đối phương.
*
Thịnh Kỳ cao ngạo, lạnh nhạt, chưa bao giờ để ý quá nhiều đến tình cảm nhi nữ, nhưng lại vì một túi thơm nhỏ mà khó được tâm động.
Nhìn Tống Trừ Nhiên liên tục cố ý tiếp cận, cố ý tán tỉnh, hắn trầm khuôn mặt ra vẻ phiền chán.
Vốn tưởng rằng chỉ cần phụ hoàng ra một tờ hôn thư là có thể ôm mỹ nhân về, nhưng lại phát hiện mỹ nhân đối với hắn chỉ là tình cảm giả dối.
Toàn kinh thành đồn đại rằng hắn đối với nàng bội tình bạc nghĩa, nhưng thực tế là hắn mới là người bị bội tình bạc nghĩa.
Khi nàng ánh mắt tránh né mà đưa ra yêu cầu hòa li, hắn đè nàng xuống bên trong hương trướng.
Mười ngón tay gắt gao đan chặt, mang theo ý vị trừng phạt.
“Tống Trừ Nhiên, lúc trước không thể thiếu ta chính là nàng, điều này nàng phải nhớ cả đời.”
Ai Bảo Nữ Nhi Không Làm Nên Việc Lớn
- Chapter 702 1 năm trước
- Chapter 701 1 năm trước
- Chapter 700 1 năm trước
Xuyên Không , Cổ Đại , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: 清寶莊
Thể loại: Cổ Đại, Vả Mặt, Xuyên Không
Team dịch: Anh Lanh Chanh
Truyện dài, nữ cường, vả mặt, nữ giả nam trang.
Giới thiệu
Trình Khanh xuyên không rồi!
Nàng vừa xuyên qua đã nhận được tin cha chếc, nương thì nhu nhược, lại còn có ba tỷ tỷ xinh đẹp.
Cũng bởi vì Trình gia không có nam tử, nàng lại là người mà nương cố đẻ được cuối cùng. Từ đó, Trình Khanh chính là con trai độc nhất của Trình gia…
Nàng cúi đầu nhìn bộ ngực hơi đẫy đà của mình, không biết có thể che giấu được bao lâu.
Cho nên ở Trình gia, nàng quyết tâm tiếp tục giả nam trang, cố gắng thi cử đỗ làm quan, cũng cố gắng giữ bí mật về giới tính của chính mình để đưa Trình gia phát triển. Không thể vì không có nam tử mà Trình gia không làm nên việc gì cả!
Biểu Muội Khó Thoát
- Chapter 72 1 năm trước
- Chapter 71 1 năm trước
- Chapter 70 1 năm trước
Cổ Đại , Sủng , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Chi Đông
Độ dài: 70 chương + 2 ngoại truyện
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Ngọt sủng, HE
Giới thiệu:
Người đời đều biết Thế tử Trường Hưng Hầu – Thẩm Thính Trúc là một quân tử đứng đắn, trong sáng như ánh trăng, tài hoa xuất chúng, dung mạo hơn người. Tiếc là từ nhỏ hắn đã gầy yếu nhiều bệnh, e rằng không sống được bao lâu.
Chỉ có biểu muội Lâm Khinh Nhiễm nương nhờ ở Hầu phủ biết rõ chân tướng – chuyện hắn đi lại không tiện là giả, bàn tay hắn có thể giết người, hắn còn từng giam giữ nàng lại bên cạnh hắn suốt mấy tháng.
Trong đêm, Thẩm Thính Trúc thẳng tay đẩy cửa phòng Lâm Khinh Nhiễm ra, giả vờ khó hiểu cười hỏi nàng: “Vì sao biểu muội cứ mãi trốn tránh ta thế?”
Lâm Khinh Nhiễm đỏ mắt nhỏ giọng cầu xin hắn: “Huynh buông tha cho ta có được không, ta sẽ không nói ra ngoài đâu.”
“Sao ta tin nàng được đây? Hạ độc cho nàng câm để nàng không nói được nữa, hay là chặt tay nàng để nàng không thể viết ra…”
Thẩm Thính Trúc hôn nhẹ lên vành tai nàng, giọng điệu dịu dàng mà lưu luyến: “Nhưng ta không nỡ, Nhiễm Nhiễm chỉ có thể ở lại bên cạnh ta… ta mới có thể yên tâm.”
“Suỵt, khóc cũng không được.”
Sau khi dỗ dành tiểu cô nương khóc sướt mướt đi ngủ, Thẩm Thính Trúc mới đi ra khỏi phòng nàng.
Tùy tùng đi theo bên cạnh tỏ ra khó hiểu hỏi hắn: “Thế tử gia, lần nào cũng dọa khóc xong rồi lại dỗ dành, ngài không mệt à?”
Thẩm Thính Trúc: “Thú vị mà.”
Tùy tùng: “Ngài không thấy Biểu tiểu thư sắp đi báo quan luôn rồi hay sao?!”
Quan trọng là họ thật sự không phải người xấu!
Sau này Thẩm Thính Trúc không nỡ dọa nạt nàng nữa, hắn ôm nàng vào trong lòng dụ ngọt nàng bằng mọi cách: “Ta cho Nhiễm Nhiễm bắt nạt lại ta, nàng muốn bắt nạt thế nào cũng được cả.”
Hương Trầm Hoan - Tuyết Băng Đích Hỏa Sơn
- Chapter 19 1 năm trước
- Chapter 18 1 năm trước
- Chapter 17 1 năm trước
Cổ Đại , Đam Mỹ , Khác , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tên truyện: Hương Trầm Hoan - 沉欢香
Tác giả: Tuyết Băng Đích Hỏa Sơn - 雪崩的火山
Thể loại: Thiếu niên tướng quân tiểu hầu gia Mạnh Diễm công × nhóc cà lăm ngọt ngào song tính Tạ Đình thụ, cổ đại, song tính, dưỡng thành, trúc mã, đoản văn.
Số chương: 19 tiếng
Editor: Cháo Gà
Giới thiệu:
Mỗi ngày nhóc cà lăm đều muốn bảo vệ sự trong sạch của chính mình!
Câu chuyện về một nhóc cà lăm vào cung làm thư đồng rồi bị "ăn" sạch sẽ.
Kinh Thành - Vân Hạc Kiến Tửu
- Chapter 32 1 năm trước
- Chapter 31 1 năm trước
- Chapter 30 1 năm trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Ngược
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Xuyên sách thành nữ phụ phản diện có kết thúc bi thảm, Tiết Nguyên Khê lựa chọn an phận thủ thường hòng thay đổi kiếp này, cầu sống đến đại kết cục.
Nàng không cầu cao sang phú quý, chỉ mong bình bình đạm đạm đóng vai một nhân vật mờ nhạt, an yên sống với người mình thương.
Trớ trêu, cuốn sách này đặc sắc vô cùng. Nữ chính xuyên không, nữ hai trùng sinh, nữ ba là nàng xuyên sách. Tác giả không cho nàng năng lực, không cho bàn tay vàng, nàng nào có thể đấu kháng với nhóm nhân vật chính hào quang ngời ngời.
Suy cho cùng, nàng cũng chỉ là vật lót đường, là món đồ tung hứng của nhân vật chính. Cuộc đời nàng dù có diễn biến thế nào, thì kết cục vẫn là bi thương...
Sao Không Cùng Thuyền Vượt Sông - Tiện Ngư Kha
- Chapter 150 1 năm trước
- Chapter 149 1 năm trước
- Chapter 148 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Cung Đấu , Ngược
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Không có bàn tay vàng, không xuyên không, không trọng sinh.
Đây là câu chuyện thuần cổ đại về quốc gia và thiên hạ, với những mưu kế và cuộc chiến quyền lực giữa những người có trí thông minh vượt trội.
Nữ tặc trưởng thành nằm vùng làm gián điệp hai mặt: Câu chuyện về một con sói nuôi dưỡng một con thỏ khiến nó mọc răng nanh.
Sau đó, họ cùng nhau đồng hành qua nhiều sóng gió.
Nàng là một nữ tặc tầm thường giữa thời loạn lạc, sẵn sàng sử dụng mọi thủ đoạn để tồn tại.
Nàng đã ăn trộm của một công tử mười lượng bạc, nhưng không ngờ rằng hắn lại là vị tướng quân phản quốc khét tiếng, kẻ có đôi bàn tay nhuốm đầy máu đồng bào.
Sự khéo léo và ham muốn sống của nàng đã khơi dậy hứng thú của hắn.
Hắn đốt một cây nhang và nói: "Ta cho ngươi một nén nhang để chạy trốn. Đừng để ta bắt được, nếu không.... Ngươi sẽ vĩnh viễn không được giải thoát.”
Nàng chạy trốn đến một gia tộc danh giá, thay hình đổi dạng và trở thành vợ của người khác, tưởng rằng có thể sống yên ổn qua quãng đời còn lại.
Nhưng rồi một ngày, khi nàng ngước mắt lên, phát hiện hắn đang cười nhìn nàng, ôn nhu mà nguy hiểm, gọi một tiếng “Tẩu tẩu”.
Nàng thua trong trò chơi này, trở thành nô lệ của hắn.
Hắn nói là làm, hắn tàn nhẫn ném nàng vào những thử thách hiểm nguy, để rồi nàng nhận ra mình đã trở nên mạnh mẽ, với một thân hình không gì có thể xuyên thủng, thậm chí giữa thời loạn lạc cũng có thể đứng vững như một nữ anh hùng.
Hắn như chiếc thuyền qua sông, chỉ đưa nàng qua một đoạn đường, rồi chìm vào bóng tối.
Hắn thực sự là ai?
Khi xa nhau, đường về còn xa xôi.
Đều là những người lạc lối, sao không cùng nhau vượt qua sóng gió?
Nhân vật chính: Nam Y - Tạ Khước Sơn
Truyện giả tưởng lấy bối cảnh thời Tống, tham khảo sự kiện Tĩnh Khang chi sỉ và quá trình thành lập Nam Tống. Tất cả nhân vật đều không có nguyên mẫu thật, xin đừng dò tìm, cũng đừng khảo cứu.
Ta Bán Cơm Tại Tu Tiên Giới
- Chapter 24 1 năm trước
- Chapter 23 1 năm trước
- Chapter 22 1 năm trước
Xuyên Không , Cổ Đại , Hệ Thống , Nữ Cường , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Xuyên vào một bộ truyện tiên hiệp ngược luyến, ta quyết định quay về nghề cũ, mở một quán ăn bình thường.
Có lẽ ông trời thấy quán ăn không thể chỉ có đầu bếp, nên ta lại nhặt được ba người trợ giúp.
Người trợ giúp số một là một mỹ nhân mù yếu đuối, tuy mù nhưng rất biết ghi thù. Vậy nên ta để hắn ta ở lại làm tiên sinh kế toán.
Người trợ giúp số hai là một nữ kiếm khách phàm nhân lạnh lùng nhưng ấm áp, tuy không có pháp lực nhưng kiếm thuật cao siêu. Vậy nên ta nhờ nàng ấy giúp đỡ việc chặt củi nhóm lửa.
Người trợ giúp số ba là một con rắn đen nhỏ rất tham ăn, tuy tính tình nóng nảy nhưng biết một chút pháp thuật hệ thủy. Vậy nên nó trở thành người rửa bát của quán ăn.
Sau này, trận chiến tiên ma trong nguyên tác sắp bùng nổ, quán ăn nhỏ của ta cũng bị ảnh hưởng. Ta định đóng cửa lánh nạn, hỏi ba người trợ giúp có muốn đi cùng ta không.
Họ nhìn nhau, tiên sinh kế toán mỉm cười lấy hành lý của ta, người chặt củi rút trường kiếm, người rửa bát mọc ra sừng rồng.
"Nếu chưởng quầy thích nơi này, vậy kẻ nên rời đi, chính là bọn họ."
???
Đừng Nhặt Người Rơi Trên Đường
- Chapter 41 1 năm trước
- Chapter 40 1 năm trước
- Chapter 39 1 năm trước
Cổ Đại , Đam Mỹ , Hài Hước , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Trường Yên
Nhân vật chính: Công điên (khờ) hung ác nham hiểm x Mỹ nhân thụ dịu dàng
Tag: Cổ đại, hài, 1v1, HE
Số chương: 82
──── ⑅*❀*⑅ ────
Công là kẻ điên hung ác nham hiểm, một ngày nọ bị thương nặng, đầu va chạm mạnh nên thành kẻ khờ, được thụ bỏ lên lưng lừa chở về nhà.
Thụ là tiên sinh dạy học ở thôn nhỏ trên núi, vì công mất trí mà không tìm được người nhà của hắn nên đành phải nuôi hắn.
Thỉnh thoảng thụ cũng dẫn công đến học đường. Một ngày nọ, sau khi về nhà công rầu rĩ không vui, thụ hỏi hắn bị sao?
Công vừa tức vừa tủi, "Bọn họ đều nói ta được nhặt về!"
Thụ không đành lòng thấy hắn như vậy nên gạt hắn: "Đâu phải nhặt, tiên tử đưa ngươi tới mà."
Công mừng rỡ hỏi: "Vậy ta cũng là tiên sao?"
Thụ: "...... Ừ."
Công: "Vậy ta là tiên gì?"
Thụ liếc nhìn con lừa bên ngoài, "...... Đại tiên lừa."
Sau đó công hết mất trí nhưng lại trở nên xấu tính, thụ tức giận đuổi người ra khỏi thôn.
Công cười lạnh một tiếng, miệng còn cứng hơn chim, "Chỉ là một tên nhà quê, cần gì phải để ý chứ?"
Sau đó nữa thuộc hạ của công chạy đến tìm thụ, khóc ròng nói công lại bị thương nặng nhưng quyết không cho đại phu cứu mà chỉ đòi gặp thụ.
Thuộc hạ: "Xin tiên sinh mau cứu chủ tử nhà ta với!"
Thụ: "Ta là thầy dạy học chứ đâu phải đại phu."
Thuộc hạ: "Chủ tử nói chỉ cần ngươi hôn là hắn khỏe lại ngay."
Thụ: "......"
Vãn Phong Vị Lạc - Trạm Dao Tiểu Sinh
- Chapter 35 1 năm trước
- Chapter 34 1 năm trước
- Chapter 33 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Ngược
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Ta ngồi trong phòng giam với đầy vết máu trên người, bị một chậu nước lạnh dội vào đầu, giật mình tỉnh lại.
Viên quan tra khảo ta nhìn lính canh ngục ra hiệu, tên đó cầm lấy một cây gậy to bằng cổ tay, đập mạnh vào chân ta.
Một tiếng động vang lên, cây gậy gãy làm đôi. Nỗi đau dữ dội từ chỗ bị đánh lan ra, ta không thể chịu đựng được, từ cổ họng phát ra một tiếng kêu thê lương, dường như không phải tiếng của chính mình.
Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa bí mật của phòng tra tấn bị đẩy mạnh mở ra. Sau đó, ta nhìn thấy Triệu Minh Huy.
Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay hắn, hắn chỉ lặng lẽ nhìn ta, cổ họng run rẩy. Ta cúi đầu, vụng về che giấu vết thương của mình, tránh ánh mắt của hắn.
Hắn là Hoàng đế, là người tôn quý nhất trên thế gian này. Ta phải cố gắng, ta còn muốn dựa vào đôi chân của mình, từng bước từng bước đến bên cạnh hắn.
Tiểu Đậu Khấu
- Chapter 120 1 năm trước
- Chapter 119 1 năm trước
- Chapter 118 1 năm trước
Cổ Đại , Hài Hước , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Bất Chỉ Thị Khỏa Thái/ Không Chỉ Là Một Món Ăn
Số chương: 120 chương (117 chương chính truyện + 3 chương ngoại truyện)
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Cưới trước yêu sau, Hài hước, Duyên trời tác hợp, Ngọt ngào, Nhẹ nhàng, HE
Biên tập, soát lỗi và làm bìa: Shu
Giới thiệu: (Shu đã sửa so với bản gốc)
Đêm hoa đăng nguyên tiêu, đế hậu mở tiệc ở Ung Viên để tuyển chọn vương phi cho Định Bắc vương điện hạ.
Trong bữa tiệc, một tiểu thư thế gia dịu dàng hành lễ, nguyện dâng lên khúc đàn, còn nói: “Thần nữ bất tài, xin bêu xấu một chút.”
Người mặc y phục gấm đen ngồi phía trên lại lạnh nhạt ngắt lời: “Biết xấu thì đừng đàn.”
Cả điện yên tĩnh, không ai dám mở miệng bác bỏ. Tiểu tiểu thư phủ Tĩnh An hầu Minh Đàn ngồi yên lặng phía xa trộm liếc, chỉ cảm thấy Định Bắc vương điện hạ ngông cuồng, vô lễ, kiêu ngạo đến cực điểm, không phải người lương thiện gì.
Sau đó, nàng lại bị tứ hôn cho Định Bắc vương.
Đêm động phòng hoa chúc, tiểu tiểu thư Minh gia run run rẩy rẩy cởi áo tháo dây lưng cho phu quân.
Người ấy đột nhiên nói, nghe nói nàng có một khúc đàn nổi tiếng Thượng Kinh.
Nàng ra vẻ đoan trang hành lễ, nhưng thực tế căng thẳng đến mức quên cả cự tuyệt, chỉ hỏi dò: “Thiếp thân bất tài, vậy… xin… bêu xấu một chút?”
Hỏng rồi. Nói xong nàng mới nhớ ra, liếc mắt nhìn trộm phu quân, lại bắt gặp ánh mắt như cười như không của hắn: “Không xấu, bổn vương chỉ cảm thấy, vợ mình rất đẹp.”
—————————————————————
Tiểu thư kiêu ngạo x Vương gia chiến thần
Hư cấu, diễn biến chậm, phong tục không thuộc riêng một triều đại nào.
Ngôn Tình , Cổ Đại , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Sau khi Tạ Dữ Từ bị hủy dung, hắn rớt xuống thần đàn, chịu đủ mọi sự khinh miệt.
Cả kinh thành này, chỉ có ta nguyện ý gả cho hắn.
Vì để chữa trị gương mặt cho hắn, ta lên núi hái thảo dược, không may ta đã bị gãy lưng lúc trượt chân ngã xuống vực, suốt đời không thể đi lại.
Sau khi hắn đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm là phế hậu.
“Kẻ tàn tật như ngươi, không xứng ngồi vào vị trí Hoàng hậu.”
Hắn cưới Phù Dung - người đã cùng hắn lớn lên, năm đó từng dẫn đầu việc khinh miệt hắn.
Nàng ta ép ta uống Hạc Đỉnh Hồng, cười khúc khích: “Ngươi vì hắn làm nhiều đến vậy thì có ích gì, cuối cùng, hắn chẳng phải vẫn chỉ yêu mỗi mình ta đấy sao?”
Khi ta mở mắt lần nữa, trở về ngày Phù Dung định đuổi hắn khỏi học đường, lần này ta hoàn toàn thờ ơ.
Thế nhưng, mắt hắn đỏ hoe, ngày đêm đến tìm ta: “Liên nhi, ngay cả nàng cũng không muốn quan tâm đến ta sao?”
Ta gọi cung nữ đến: “Liên nhi là tên ngươi xứng gọi sao? Người đâu, kéo tên quái vật xấu xí này ra ngoài.”
Vi Phu Ốm Yếu Bệnh Tật
- Chapter 184 1 năm trước
- Chapter 183 1 năm trước
- Chapter 182 1 năm trước
Xuyên Không , Cổ Đại , Sủng , Đam Mỹ , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Ngư Tây Cầu Cầu
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Ngọt sủng, Niên hạ, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử 🥇
Giới thiệu
Dung Đường từng đọc một quyển sách. Nhân vật phản diện trong sách Túc Hoài Cảnh là thiên chi kiêu tử, vừa đẹp vừa mạnh lại vừa thảm, thăng cấp thành thiết lập nhân vật phản diện có trí tuệ cao, đáng tiếc nhân vật sụp đổ, chết không được tử tế.
Sau khi xuyên qua, Dung Đường trở thành một thanh niên bia đỡ đạn bệnh tật chết sớm cùng tên trong tiểu thuyết, còn bị ràng buộc cứu vớt nam chính, tổng cộng sống lại ba lần.
Lần đầu tiên, y hết lòng đi theo bên cạnh nam chính, giúp gã tránh thoát các loại ám toán của pháo hôi và nhân vật phản diện, kết quả bị người ta hạ độc hại chết, nhiệm vụ thất bại.
Lần thứ hai, y đi song song cả hai đường, vừa phụ tá nam chính vừa tiếp xúc với nhân vật phản diện, kết quả bị nam chính dùng một kiếm đâm chết, nhiệm vụ thất bại.
Lần thứ ba sống lại, Dung Đường nghĩ, đi con mẹ nó đi chứ nam với chả chính, ông đây không cứu.
Vì thế đêm đại phản diện Túc Hoài Cảnh bị người ta hạ thuốc trói lại, Dung Đường chống đỡ cơ thể sắp ho ra phổi, xông vào phòng thanh lâu, giải tỏa tác dụng của thuốc cho hắn, hỏi, "Ngươi có muốn gả cho ta hay không?"
Túc Hoài Cảnh: "?"
-
Dung Đường bệnh nặng không thể cứu chữa, bồi Túc Hoài Cảnh một đường, cứ cách năm ba lần lại lẩm bẩm bên tai hắn: "Ngươi yên tâm, chờ ta chết, toàn bộ tài sản thừa kế của ta sẽ là của ngươi."
Thẳng đến khi đại cục đã định, đêm trước khi Túc Hoài Cảnh đăng cơ, nhiệm vụ tuyên bố hoàn thành đầy kỳ tích.
Dung Đường vui mừng, vì bảo toàn thanh danh đế vương, không hề có gánh nặng tâm lý mà bỏ chạy.
Kết quả còn chưa ra khỏi kinh thành, cận vệ của thiên tử đều tới áp chế y, chim ưng xoay quanh không trung, chó sói chảy nước miếng, hàng trăm quan viên quỳ hai bên, con lừa nhỏ mua nửa đường dưới thân Dung Đường sợ tới mức hắt hơi. Thiên tử mặc áo choàng vàng sáng sủa, bước ra từ sau đám đông nhìn y dịu dàng hỏi: "Phu quân, ngươi muốn vứt bỏ vợ con, bội tình bạc nghĩa đấy ư?"
Dung Đường: "?"
Ngươi có thể sinh sao?
A không phải! Ngươi ở trên mà nhận vai thê tử có hợp lý không!?
Đế vương đi tới trước mặt y, ngửa đầu giơ tay lên, cười nói: "Theo ta trở về, thiên hạ này chia ngươi một nửa. ”
-
Tiểu kịch trường:
Vào một ngày nào đó của một tháng nào đó trong một năm nào đó, Dung Đường ăn xong bữa tối nằm trong sân hóng mát, theo thường lệ lên kế hoạch tương lai với Túc Hoài Cảnh.
" Có lẽ ta chỉ sống được hai năm nữa thôi, đến lúc đó ngươi nhớ thu hồi lại thôn Lũng Tây——"
Túc Hoài Cảnh mặt vô cảm rót một chén thuốc đắng vào miệng y.
Lại vào một ngày nào đó của một tháng nào đó trong một năm nào đó, Dung Đường vừa đọc xong một quyển thoại bản nằm trước chậu than sưởi ấm, nghiêm túc cáo biệt Túc Hoài Cảnh.
"Có lẽ ta không thể sống quá hai tháng nữa, nếu ngươi cảm thấy căn nhà ở thành tây quá nhỏ thì ta có mua cho ngươi một toà nhà ở thành nam—— "
Túc Hoài Cảnh nghiến răng nghiến lợi cho y uống ba viên thuốc to bằng nắm tay.
Lại một ngày nào đó, hoa sen trong ngự hoa viên nở vừa lúc, Dung Đường ngồi ở bên cầu ăn bánh sen.
"Có lẽ ngày mai ta sẽ chết, ngươi nhớ chôn ta ——"
Túc Hoài Cảnh không thể nhịn được nữa, cúi người chặn miệng y lại. Một lát sau, đế vương không hề nộ ra vui giận chậm rãi lui về phía sau, nhìn về phía quân hậu của hắn: "Có phải ta chưa từng nói cho ngươi biết, ta là đại phu tốt nhất của Đại Ngu không?"
"Nếu ngươi nói lời này, ta sẽ coi ngươi là kẻ quấy rối bệnh nhân đấy."
Thiên hạ này ngươi và ta cùng chia sẻ, sơn hà này ngươi ta cùng gối.
Nội dung tags: cung đình hầu tước, xuyên qua thời gian và không gian, ngọt ngào
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Dung Đường, Túc Hoài Cảnh ┃ Vai phụ: Kha Hồng Tuyết, Mộc Cảnh Tự ┃ Khác:
Tóm tắt một câu: Nếu vi phu chết thì toàn bộ tài sản thừa kế sẽ là của ngươi.
Đánh giá ngắn gọn về tác phẩm:
Dung Đường xuyên qua sách, trở thành một tên bệnh tật thân thể yếu ớt nhiều bệnh, còn ràng buộc cứu vớt hệ thống nam chính, lại bị nam chính nghi kỵ hoài nghi, sau hai lần thất bại liên tiếp: Dung Đường xoay người tìm đến đại phản diện Túc Hoài Cảnh trong sách. Dung Đường cung cấp bảo hộ cho Túc Hoài Cảnh, âm thầm giả thành thân với hắn... Vài năm trôi qua, sức khỏe của ma bệnh dần dần tốt lên, nhân vật phản diện trở thành minh quân nổi tiếng lịch sử, thành thân giả biến thành tình yêu đích thực, hai linh hồn gặp trong bóng tối đã hoàn thành sự cứu chuộc hai chiều cho nhau, phát ra ánh sáng rực rỡ.
Câu chuyện này thoải mái tự nhiên, hàng ngày chữa bệnh ấm áp, cốt truyện có những khúc quanh. Hai vị tồn tại đột phá tầng tầng trở ngại, kiên định lựa chọn lẫn nhau, cuối cùng hoàn thành cứu chuộc hai chiều, là một câu chuyện ngọt ngào đáng đọc.
Túc Hoài Cảnh công x Dung Đường Thụ
183 chương
Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
- Chapter 32 1 năm trước
- Chapter 31 1 năm trước
- Chapter 30 1 năm trước
Cổ Đại , Sủng , Đam Mỹ , Khác
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Tác giả: Trương Đại Cát
Nhân vật chính: Hoa Hiểu Tư (công) x Dư Dục (thụ)
Tag: Cổ đại, ngọt sủng, 1v1, HE
Số chương: 32
Văn án
Một đại tướng quân anh dũng, thiện chiến, có chút nóng nảy, nhưng trọng tình trọng nghĩa.
Một phó tương quân mưu lược, tài giỏi, là trợ thủ đắc lực, là thân tín của tướng quân, cũng là người tâm tư tỉ mỉ kín đáo.
Sau trận chiến oanh liệt với địch quân, dù đạt được thắng lợi, nhưng kì độc của đối phương khiến tướng quân khốn đốn, nếu không thể giao hợp thì sẽ chết trong đau khổ.
Phó tướng trăm cay ngàn đắng, tìm ra được cách để hoá giải độc, tướng quân mỗi lần đều nhờ “tiểu mỹ nhân” mà hoá giải nguy cơ, nhưng người kia lại không chịu lộ diện, cũng không cần danh phận mà tướng quân hứa hẹn.
Nam Chi Hữu Tê - Đằng Hồ
- Chapter 13 1 năm trước
- Chapter 12 1 năm trước
- Chapter 11 1 năm trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Đoản Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Phu quân của ta, gần đây dường như đã trở thành một người khác.
Người xưa nay luôn giữ mình trong sạch, giờ đây lại đắm chìm trong hoa lâu nhiều ngày, hơi men ngào ngạt, còn nói muốn cưới con gái thừa tướng, người đã từng từ hôn với hắn.
Ta muốn hòa ly.
Mọi người đều khuyên ta: "Hầu gia có lẽ bị mê hoặc nhất thời, đợi khi tỉnh rượu là sẽ ổn thôi."
Không, hắn sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Chỉ có ta biết, linh hồn từ dị thế trên người hắn, giờ đã trở về thời đại chiến loạn kia rồi.
Thân cao bảy thước ấy, đã dành trọn cho quốc gia, làm sao có thể chỉ dành cho ta.
...
Phúc Vận Kiều Nương
- Chapter 46 1 năm trước
- Chapter 45 1 năm trước
- Chapter 44 1 năm trước
Huyền Huyễn , Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Sủng , Điền Văn
0
Đang tiến hành
0
0
0
1 năm trước
Số chương: 215 chương
Thể loại: Cổ đại, điền văn, huyền huyễn, ngọt sủng, hoán đổi linh hồn, HE, 1v1
Edit: kaylee
Giới thiệu:
Một giấc ngủ trôi qua, tới hồi tỉnh dậy, Diệp Kiều phát hiện mọi thứ đều thay đổi, vị trí của nàng cũng thay đổi...
Nhìn quanh nhìn quất, chỉ biết mình đang ngồi trên cỗ kiệu, ngây ngô không thể ngờ được là trở thành tân nương xung hỉ cho nhà người, tình cảnh trước mắt là chuẩn bị phải trở thành quả phụ.
Kỳ Vân là người mà nàng sắp phải gả, bệnh tật quấn thân, bát tự không tốt, mệnh cách không ổn, có chút chuyện là gần như đi nửa cái mạng, như cái ấm sắc thuốc, mỗi ngày đều dựa vào thuốc mà giữ mạng.
Nhưng bất ngờ là sau khi Diệp Kiều gả tới, thân mình hắn lại càng ngày càng tốt.
Nói rằng trước ba mươi hẳn phải chết, ai biết vậy mà thân thể kia nhìn khỏe mạnh tới mức có thể sống lâu trăm tuổi.
Lúc này mới phát hiện, người có mệnh số tốt nhất trong thiên hạ thì ra chính là nương tử nhà mình……
- -- --------
Nhận xét tác phẩm:
Truyện này bút pháp tinh tế, ấm áp ngọt ngào, tình cảm chân thành tha thiết, như một bức hoạ cuộn tròn từ từ mở ra, tinh tế miêu tả cuộc sống hằng ngày ngọt sủng của đôi phu thê bình thường.
Lời của editor: Truyện điền văn nhẹ nhàng, có yếu tố huyền huyễn, là một truyện đọc giải trí vô cùng tốt. Hố mới mở cầu ủng hộ ~
Cùng đọc truyện nhé!!!
Thể loại
- Truyen tranh
