Truyện mới cập nhật
Quý Nữ Khó Cầu
- Chapter 145 10 tháng trước
- Chapter 144 10 tháng trước
- Chapter 143 10 tháng trước
Xuyên Không , Trọng Sinh , Lịch Sử , Nữ Cường
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Truyện xoay quanh những bài học kinh nghiệm đã từng thất bại ở kiếp trước của nhân vật chính, khiến cho nàng luôn cảnh giác với từng lời nói của người khác, nhưng bản chất của nàng vẫn dần bị hắn dụ dỗ!
Cuộc sống hiền hậu của nàng đã bị tỷ tỷ chuốc rượu mà lấy đi tất cả những gì quý giá của nàng, dưới mặt nạ từ ái của mẹ kế là bộ mặt giả nhân giả nghĩa. Phu quân không phải là phu quân, nàng cứ ngỡ rằng mình đang hạnh phúc, thì ra tất cả đều là giả dối!
Uất hận chồng chất uất hận liệu nàng sẽ đối phó với loại người này như thế nào? Nàng sẽ chiến thắng được bản thân của mình hay không???
Vợ Chồng Đồng Lòng
- Chapter 1 10 tháng trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Độ dài: 46 chương
Converter: ngocquynh520
Editor: tử đinh hương
Diệp Bội tám tuổi:
Diêu Cẩn: Vợ à, lúc nào chúng ta thì sinh con hả?
Diệp Bội: Còn sớm.
Diệp Bội mười sáu tuổi:
Diêu Cẩn: Vợ à, lúc nào chúng ta thì sinh con hả?
Diệp Bội: Còn sớm.
Diệp Bội hai mươi tư tuổi:
Diêu Cẩn: Vợ à, lúc nào chúng ta thì sinh con hả?
Diệp Bội (vuốt bụng theo bản năng )【 căm tức nhìn Diêu Cẩn 】: Rốt cuộc anh đã làm cái gì?
Diêu Cẩn 【 dáng vẻ vô tội 】: Anh không có, nhưng vợ à, sẽ không có chứ?
Diệp Bội 【 nâng trán 】: Đúng vậy, anh được như ý.
Diêu Cẩn 【 cười khúc khích trong. . . . . . 】: ha ha, hi hi he he, cuối cùng anh cũng sắp được làm ba, vợ à em thật tốt. ( Anh sẽ không nói mình làm gì đâu. )
Đây là một cặp vợ chồng cùng nhau trọng sinh, cùng nhau phấn đấu, cùng nhau kiếm tiền, truyện lấy ấm áp làm chủ, phấn đấu là phụ, quan trọng là hai người đều rất hạnh phúc.
Một Cục Cưng Và Bốn BaBa
- Chapter 96 10 tháng trước
- Chapter 95 10 tháng trước
- Chapter 94 10 tháng trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Đoạn ngắn 1:
Chuông cửa vang lên không ngừng, mỗ nữ lười nhác tựa vào sô pha, xem phim Hàn bi tình, tay bốc bỏng ngô (bắp rang bơ), hướng về phía buồng vệ sinh hô “Tiểu Bảo, mở cửa đi.”
Mỗ Tiểu Bảo để mông trần chuồng, chùi cái miệng nhỏ nhắn bất mãn nhìn nữ nhân mang đồ lót che ba điểm, “Mẹ, người ta đang bận mà.”
“Mẹ mà đi mở cửa nói không chừng sẽ bị đuổi giết đó, Tiểu Bảo muốn chạy lánh nạn như lúc trước hay sao?” Mỗ nữ liếc mắt, bàn tay mềm chỉ vào mỗ Tiểu Bảo, nữ vương sai khiến bảo: “Đi, nếu là người đến đòi nợ, thì để cho chó cắn!”
Mỗ Tiểu Bảo nhìn xung quanh, xác định phòng chỉ có hai người bọn họ là mẹ và nó, sau đó, nói, “Mẹ, chúng ta đâu có nuôi chó, sao mà cắn?”
Giọng điệu của mỗ nữ chỉ tiếc rèn sắt mà không thành thép nói, “Tiểu Bảo à, con cắn cũng được nhiều năm như vậy, còn hỏi cắn làm sao? Đương nhiên là con cắn đấy!”
“Vậy thì mẹ làm gì?”
“Chạy trốn!” Mỗ nữ đáp lại một cách yên tâm thoải mái.
Mỗ Tiểu Bảo im lặng hỏi ông trời, rốt cuộc tôi có phải là do mẹ tôi sinh hay không hả?
Đoạn ngắn 2:
Mỗ nữ nhìn bốn mĩ nam cực phẩm ở ngoài cửa chen tựa như kem đánh răng, quyến rũ bình tĩnh cười, “Tuy rằng mấy anh rất tuấn tú, nhưng là mấy anh nhận sai người rồi.”
“Bảo bối, em có hóa thành tro anh cũng nhận ra, đến đây, theo anh về nhà, anh sẽ chăm sóc tốt cho em và con.” Đôi mắt quyến rũ hàm chứa màu xuân, trời sinh vốn câu hồn, là trùm buôn bán – Tiêu Lạc Hàn.
“Em yêu, anh đã chuẩn bị roi da và đèn cầy tốt nhất mà em thích này, buổi tối anh để cho em sắp đặt!” Da thịt như ngọc, xinh đẹp muôn ngàn, kẻ đứng đầu hắc đạo -Sở Vân Hiên.
“Hoa Hoa, cung điện bạch kim , xe ngựa hoàng kim và giường kim cương vẫn chờ em năm năm, em và con nên trở về nhà.” Tóc bạch kim vờn bay, mộng ảo như tiên, vương tử đất nước Y – Hạ Lưu Ly.
“Bạch Tiểu Hoa, tôi mang thai rồi, em cũng không thể dùng xong rồi bỏ chạy, giấy kết hôn của tôi cũng đã mang đến, ký tên đi!” Con ngươi đen như mực, tựa như Satan, kim bài sát thủ – Lãnh Như Phong.
Một tiếng Rầm, cánh cửa hung hăng đóng lại.
Tôi muốn bỏ hết! Bà đây như vậy mà mấy người cũng muốn!
“Tiểu Bảo, đóng gói nhanh lên, chúng ta nên chạy trốn.”
“Mẹ, người đòi nợ đến đây sao?”
“So với người đòi nợ càng khủng bố hơn!”
Đoạn ngắn 3:
Lúc Mỗ Tiểu Hoa tỉnh lại, phát hiện chính mình đang ở cục chánh nhân dân, mỗ nam dìu tay nàng cầm bút, viết tên mình xuống…
Đá vòng lại, tung ra phấn độc, ta chạy…
Cách một ngày, lúc mỗ Tiểu Hoa lại tỉnh dậy, phát hiện chính mình đang ở cục chánh nhân dân, mỗ nam dìu tay nàng cầm bút, viết tên mình xuống…
Đá vòng lại, tung ra phấn độc, ta chạy…
Ngày thứ ba, lúc mỗ Tiểu Hoa lại tỉnh lại, phát hiện chính mình lại đến dự Cục chánh nhân dân lần nữa, mỗ nam dìu tay nàng cầm bút, viết tên mình xuống…
Đá vòng lại, tung ra phấn độc, ta chạy…
Ngày thứ tư, mỗ Tiểu Hoa vừa mở mắt, trực tiếp đá, tung ra độc phấn, vừa chạy vừa mắng, “Ta bỏ mẹ các ngươi, bà đây xin các người, xin đừng chống đối, xin giải thoát, xin biến mất đi… Ai tới cứu tôi với!”
Ác mộng năm năm trước, Bạch Tiểu Hoa cảm thấy chính mình sắp đi tong nửa đời người rồi, nàng không muốn nửa đời sau tiếp tục sống trong ác mộng, thần ơi, tôi không muốn yêu đâu, van cầu người, hãy cho tôi tự do đi!
Lời tác giả:
Hiện đại, NP, trọng khẩu vị, bỉ ổi vô cùng, kích thích tràn đầy! Không vui đừng nhập vào, thỉnh đi đường vòng.
Nữ chủ keo kiệt, lười nhác, vô sỉ, háo sắc, tham tài. Nhưng cô là một nữ nhân bình thường, bình thường đến chỉ hy vọng có được một người nam nhân, có thể yêu cô thật tình, mặc kệ nam nhân này nghèo hay giàu!
Nữ nhân này, cũng có thể là tôi, cũng có thể là các bạn.
Mẹ, Cha Tìm Tới Cửa Rồi!
- Chapter 107 10 tháng trước
- Chapter 106 10 tháng trước
- Chapter 105 10 tháng trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Tiếu Thâm cảm thấy, phụ nữ như quần áo, phải luôn là đồ mới, vì vậy Tiếu Thâm nổi tiếng là một đại thiếu gia ăn chơi, hôm nay minh tinh ngày mai mỹ nữ.
Ngày hôm sau lại là một minh tinh điện ảnh, người người hâm mộ Tiếu Thâm hào hoa cùng với hàng tỉ tài sản, đây là hai điều căn bản mà phụ nữ có xu thế theo đuổi. Nhưng mà có ai biết, có một ngày có một người phụ nữ có thể khiến cậu ấm họ Tiếu...bất lực!Bất lực? Chỉ có thể bất lực nhìn một người ở trên một người? Đồng Nhan sững sờ la to.
Tiếu Thâm cắn răng nghiến lợi nhìn người phụ nữ một tay đút túi quần đứng trước mặt, “Đây đều là do ai hại chứ? Nếu như không phải năm đó cô bá vương ngạnh thượng cung, sẽ tạo thành một bóng tối tâm lý của tôi sao?” Chỉ một lúc sau: người người trong bữa tiệc đều chú ý vào một góc của đại sảnh, Tiếu Thâm đang ôm một mỹ nữ, ánh đèn flash chợt lóe, vừa đúng lúc chụp được bí mật mà hắn không muốn ai biết. Đồng Nhan sững sờ trước ánh đèn flash. Lúc nhìn thấy bộ mặt giận không thể kiềm chế được của Tiếu Thâm thì lập tức chạy trốn. Tiêu đề trang đầu của tờ báo ngày hôm sau là: “Đại thiếu gia phong lưu họ Tiếu có bệnh kín không thể nói ra”...
Nhật Ký Báo Thù
- Chapter 65 10 tháng trước
- Chapter 64 10 tháng trước
- Chapter 63 10 tháng trước
Trọng Sinh , Gia Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Nội dung: Trùng sinh, trạch đấu, báo thù rửa hận.
Nhân vật chính: Diệp Thiên Tuyết┃ Đừng hỏi nam chính là ai, nữ chính không phải là người tốt.
Editor: AISHITERU, Hương Xinh
Nếu có thể, Diệp Thiên Tuyết tình nguyện mình chưa bao giờ biết sự thật.
Nhưng sau khi cô biết, sự thật đó làm cho cô phải khóc.
Nháy mắt, cô trở về mùa hè năm mười sáu tuổi.
Lúc này đây, cô tuyệt đối sẽ không để cho lịch sử lặp lại lần nữa. Thiếu của cô, cô chắc chắn đòi lại từng cái một.
Nhật Ký Nuôi Bà Xã
- Chapter 15 10 tháng trước
- Chapter 14 10 tháng trước
- Chapter 13 10 tháng trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Hệ liệt: Bản in lẻ
Convert: ngocquynh520
Edit+ Beta: Saki
Đàn ông lạt mềm buộc chặt, phụ nữ thoát không khỏi sự theo đuổi của anh ta. Phụ nữ không tim không phổi, đàn ông lại nhẫn không được khi cô ấy không yêu mình.
Tư Khấu Ngọc, kiêu ngạo cao thượng, phong lưu không kiềm chế được, trên thương trường được mệnh danh là công tử phóng đãng. Tâm tư tinh tế, anh là người lòng dạ thâm trầm, luôn luôn hoa tâm đa tình, thủ đoạn dụ dỗ phụ nữ không ai bằng, anh đã coi trọng ai thì sẽ dùng mọi phương pháp theo đuổi, muốn cưng chiều có cưng chiều, muốn dịu dàng có dịu dàng. Chỉ khi nào thấy chán, chẳng quan tâm cô ta có khóc có náo, ngay cả mắt anh cũng không chớp, lạnh lùng xoay người đi.
Vậy mà kể từ khi gặp gỡ cô gái tên Hàn Thủy này, một kẻ chưa bao giờ thất thủ trên tình trường như anh, lại vì theo đuổi cô mà đến cả tự do cũng không màng, bán mình làm ông xã cho cô.
Hết cách rồi, ai bảo cô gái chết tiệt bảo thủ này, tuy còn non nớt nhưng bề ngoài lại diễm lệ động lòng người, một bộ dáng như chờ đợi được dạy dỗ, còn thật bất hạnh đụng phải anh, khiến cho tâm anh ngứa ngáy khó nhịn, hao tổn hết tâm tư nghĩ cách khiến cho cô vợ xinh đẹp nhưng khó cắn này khăng khăng một lòng với anh.
Chính là cô gái không biết phải trái này, không chỉ chậm chạp trong tình cảm, còn không nhìn ra tấm lòng của anh. Cô nói cô không thích anh? Không sao, chỉ cần cô nhớ kỹ, đời này cô là bà xã của anh, trên giường chỉ có thể ngủ cùng anh, xuống giường vẫn là người phụ nữ của anh là tốt rồi!
Hôn Miên
- Chapter 53 10 tháng trước
- Chapter 52 10 tháng trước
- Chapter 51 10 tháng trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Tác giả Lục Xu đã thành công khi viết truyện Hôn Miên. Truyện có nội dung chính là sự sai lầm khi cưới phải người chồng lừa gạt này.
Người mà cô thầm mến nhiều năm cuối cùng trở thành chồng cô. Sự thật này được biết thì mọi chuyện đã quá muộn không thể làm gì được nữa đành ôm hận và sống trong nhục nhã.
Hôn nhân giữa cô với anh đã được anh sắp đặt từ lâu, nhưng rồi anh cũng gặp một cô gái khác lừa dối anh. Rồi sự việc sẽ diễn biến thế nào, kết cục của cô và anh sẽ ra sao?
Phương Bắc Có Giai Nhân
- Chapter 22 10 tháng trước
- Chapter 21 10 tháng trước
- Chapter 20 10 tháng trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Thể loại: Hiện đại, Thầy trò, Ấm áp
Độ dài: 22 chương
Cặp đôi: Tần Duẫn Chi x Ôn Bắc Bắc
Chỉnh dịch và Biên tập: Đơn Dương
Cuộc đời này có may mắn như thế nào mới gặp được một người như vậy. Sở thích hợp nhau, tính cách lại gần gũi, người ấy hiểu được vẻ đẹp của bạn, bao dung tất cả những gì bạn có, dạy bạn trưởng thành, chờ một thời gian đằng đẵng để bạn lớn lên.
Không cần nhiều tiền để có cuộc sống hào nhoáng, cũng không cần thanh danh trong cô đơn tịch mịch. Chỉ cần người ấy ở đây, bạn đã có được toàn bộ thế giới.
Em có nghe thấy không? Ai đó đang hát?
“Bắc phương hữu giai nhân,
Tuyệt thế nhi độc lập.
Nhất cố khuynh nhân thành,
Tái cố khuynh nhân quốc.
Ninh bất try, khuynh thành dữ khuynh
Giai nhân nan tái đắc.”
Đó là Ôn Bắc Bắc, là Ôn Bắc Bắc của Tần Duẫn Chi anh.
Ghi chú:
“Phương Bắc có giai nhân”, còn được biết với tên “Giai nhân ca” (佳人歌) //“Bắc Quốc Giai Nhân”, tương truyền là của Lý Diên Niên (đời Hán), nhưng cũng có thể là một bài dân ca do Lý Diên Niên sưu tầm.
Giai Nhân Ôn Nhu Của Hắc Báo
- Chapter 10 10 tháng trước
- Chapter 9 10 tháng trước
- Chapter 8 10 tháng trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Số chương: 10
Thể loại: Hiện Đại, Sủng, HE
Edit: LucKy
Beta: QH, Ishtar
Hic.. Cô chán ghét bản thân mình vô dụng
Người đàn ông này vừa bá đạo lại vừa đáng giận, còn ở trước mặt cô giả bộ thần bí.
Cố tình từ bốn năm trước cô không cẩn thận bắt đầu nhặt được hắn. Cô đã bị hắn ăn gắt gao,trải qua việc bị hắn khi dễ vô cùng bi thảm. Mấy em trai học lớp nhỏ tặng hoa cho cô, hắn khó chịu " giáo huấn " cô một phen
Cô Đi ra ngoài tìm việc, hắn nổi giận hung hăng " sửa chữa" cô một chút, nhưng bản thân hắn lại quang minh chính đại mang theo phụ nữ ra vào khách sạn.
Khi hắn thấy cô đau lòng muốn chết, cũng chỉ đơn giản nói một câu "Cần thiết cho công việc" Liền sử dụng phương pháp cũ chỉnh cô binh bại như núi đổ!
Hu hu... Lần này có quỷ mới tha thứ cho hắn... Không nghĩ tới để ứng phó với chiến tranh lạnh và quyết tâm chưa từng có của cô hắn thế nhưng không tiếc dùng tới một chiêu đặt cuộc tính mạng của chính mình...
Người Tình Bóng Tối
- Chapter 22 10 tháng trước
- Chapter 21 10 tháng trước
- Chapter 20 10 tháng trước
Huyền Huyễn , Ngôn Tình , Linh Dị
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Portia Cabot là một cô gái ngọt ngào và đa cảm, cô tin vào mọi thứ mà mọi người cho là hoang đường. Cô tin rằng có những bụi tiên cây lấp lánh và cũng tin rằng có ma cà rồng hút máu đang ẩn nấp dưới vỏ bọc của con người. Cô kinh hãi những sinh vật xấu xa, đáng sợ luôn di chuyển sau khi tắt ánh tà dương và vì thế cô trang bị cho mình trở thành một kho vũ khí di động.
Thế nhưng, ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã trao đi cả trái tim mình cho em trai của người đàn ông mà cả London đang đồn thổi rằng là một con ma cà rồng. Cô bị lạc đi trong ánh mắt, trong giọng nói và cả những đụng chạm của anh, chúng khiến cô quên mất nỗi sợ hãi của bản thân. Tất cả những thứ thuộc về anh, cô đều yêu và tình yêu ấy cho cô hi vọng chờ đợi 5 năm chia cách, cũng như chờ đợi con người thực sự của anh trở về với cô. Cô sẵn sàng hi sinh cả bản thân mình để đem anh lại với ánh sáng mặt trời.
Julian Trevelyanlà người đàn ông phóng đãng cũng rất lãng mạn khi dành những đêm trắng cho ăn chơi và thơ Byron và tận hưởng sự nghỉ ngơi như những nhà quý tộc vào ban ngày. Làn da trắng bệch của anh cũng chỉ là mốt thượng lưu đang nổi lên mà thôi, nếu có bất cứ sự nghi ngờ nào về nhàTrevelyanthì chúng cũng là về anh trai anh. Một vỏ bọc hoàn hảo để che giấu kẻ đồng hành của bóng đêm đã đánh mất linh hồn. Anh nghĩ mình đã trở thành một thứ quái vật máu lạnh, nhưng anh vẫn sợ chết khiếp những cảm xúc mạnh mẽ của trái tim khi nhìn vào cô. Anh khiếp sợ khi nhìn thấy máu cô trên môi mình và thân hình cô bất động trước mắt anh như thế. Anh đã chọn cách chạy trốn, chạy trốn khỏi tình yêu và đau đớn. Anh buộc mình tránh xa khỏi mọi thứ xung quanh cuộc sống của cô. Có lẽ anh chỉ có thể trở về khi tìm thấy phần linh hồn đã mất, nhưng nếu giờ đây không có cô yêu thương, thứ ấy cũng không còn quan trọng nữa. Nhưng khi cô một lần nữa xuất hiện, anh đã quên tất cả những gì đắng cay, nhìn vào mắt cô, anh thấy hy vọng cho bản thân anh và cho cả cô.
“Dù là một ma cà rồng hay một người đàn ông, anh sẽ chỉ yêu một mình em!” -Teresa Medeiros.
Nghiêm! Bên Trái, Quay!
- Chapter 85 10 tháng trước
- Chapter 84 10 tháng trước
- Chapter 83 10 tháng trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Lần đầu tiên nhìn thấy anh, cô đã biết, người đàn ông này là kẻ đã cướp đi cuộc đời cô!
Tống Mộ Thanh?
Đó chính là một cô gái ‘như sói như hổ’!
Dám ‘đơn thương độc mã’ (một mình một ngựa) đuổi đánh tình nhân của cha, dám hét lên với mẹ "Nếu hôm nay mẹ dám nhảy xuống, sáng mai con sẽ cho họ Tống và người đàn bà kia chôn cùng mẹ!", kết quả là chân mẹ cô run lên, ngã trở về!
Có thể từ lúc cô gặp người đàn ông tên Lận Khiêm kia, đã thề phải ‘bắt’ được anh, ở trước mặt anh đóng vai một con cừu nhỏ đáng thương. Khổ nhục kế, mỹ nhân kế thay nhau ra trận, nhưng chỉ đổi lấy một câu nói của anh "Nghiêm! Đằng sau quay!" Cuối cùng bất đắc dĩ, phải sử dụng chiêu ‘lạt mềm buộc chặt’...
Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải
- Chapter 129 10 tháng trước
- Chapter 128 10 tháng trước
- Chapter 127 10 tháng trước
Ngôn Tình , Trinh Thám
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Thể loại: Hiện đại, trinh thám, gia đình
Người dịch: Losedow
Hướng dẫn xử lý rác thải là tác phẩm mới lạ lấy bối cảnh chính là văn phòng tư vấn của Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc, nơi giải quyết những vụ việc đặc biệt như: đối phó với nhân tình, xử lý bạo lực gia đình, tranh chấp mẹ chồng nàng dâu... Thông qua giọng văn mạnh mẽ của tác giả, nội dung của từng câu chuyện trong tác phẩm đã phản ánh một cách sắc nét nhiều vấn đề trong hiện thực cuộc sống. Bên cạnh việc dõi theo những tình huống gay cấn, hồi hộp của từng vụ việc đơn lẻ, độc giả sẽ hòa mình vào câu chuyện tình cảm riêng của hai nhân vật chính đầy cá tính Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc. Tác giả tạo ra một bức tranh chân thực không màu mè, hoa mỹ về đời sống hôn nhân nhưng cũng đồng thời tạo ra hy vọng cho độc giả về một tương lai tươi sáng dành cho những con người sẵn lòng phấn đấu vì hạnh phúc của chính mình.
Phụ nữ có thể hận, có thể khóc, nhưng không thể không kiên cường.
Nữ nhân vật chính Lâm Gia Mộc từng bị tổn thương nặng nề trong tình yêu, cô không tin tình yêu, lại càng sợ hãi hôn nhân. Cô thành lập một văn phòng tư vấn pháp luật, cùng cộng sự Trịnh Đạc chuyên hỗ trợ những người phụ nữ bất hạnh giải quyết các vấn đề liên quan đến hôn nhân, gia đình như: Bị chồng phản bội, chồng có con riêng, bạo hành gia đình, chồng là người đồng tính kết hôn chỉ để che mắt người đời, quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu…
Nội dung các câu chuyện đều được lấy từ những chuyện có thật trong cuộc sống khiến người đọc cảm thấy gần gũi, chắc chắn bạn sẽ tìm thấy hình bóng của mình hoặc người quen của mình trong quá trình đọc truyện. Với cách xử lý tình huống tỉnh táo, hợp lý, chắc luật pháp, Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc luôn giúp thân chủ của mình cứu vớt được những gì tốt đẹp còn lại giữa vô vàn những đau khổ tối tăm của cuộc đời. Tận mắt chứng kiến những gì tiêu cực nhất trong quan hệ hôn nhân, vợ chồng từng ái ân đằm thắm phút chốc trở mặt thành thù, tính toán lẫn nhau, Lâm Gia Mộc càng thêm thất vọng với tình yêu. Cộng sự Trịnh Đạc vẫn luôn ở bên cạnh cô, không có bất cứ một lời thề non hẹn biển, dùng hành động thực tế lặng lẽ thể hiện tình yêu với cô.
Cuối cùng Lâm Gia Mộc cũng hiểu ra: Trên thế giới này chỉ có một loại tình yêu lý tưởng và hoàn mỹ thật sự, đó chính là bạn vẫn thiết tha với tình yêu sau khi nhận rõ bản chất hiện thực của nó.
Đích Nữ Bình An
- Chapter 68 10 tháng trước
- Chapter 67 10 tháng trước
- Chapter 66 10 tháng trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Trọng Sinh , Gia Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Thể loại: trùng sinh, gia đấu, 2S, HE
Edit: Dandelion Mc, tieu_hao
Beta: Dandelion Mc
Số chương: 68
Kiếp trước, Quý Bình An bị người khác tính kế quá lợi hại.
Kiếp trước, qua miệng người đời, Quý Bình An trở thành người phụ nữ độc ác, bởi vì hận thù mà chuốc họa vào thân.
Kiếp trước, gia đình của Quý Bình An tan nát? Đưa tiễn bằng ly rượu?
Kiếp trước, Quý Bình An bị vứt bỏ tại biệt viện, trải qua 2 năm cuối cùng của cuộc đời tại nơi tối tăm nhất.
Nếu như được làm lại cuộc đời.
Nếu như thời gian quay trở lại.
Nếu như Quý Bình An trở lại mười năm trước đó, khoảng thời gian bầu trời mùa hè cây cỏ xanh biếc.
Điệp Phi Hà Sứ
- Chapter 18 10 tháng trước
- Chapter 17 10 tháng trước
- Chapter 16 10 tháng trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại , Cung Đấu
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Thể loại: xuyên không, lãng mạn, tranh chấp triều chính, ân oán giang hồ.
Convert: Kin
Dưới hoa ai cô đơn lẻ bóng, dường như hoa rơi tựa than trách
Gió nhẹ nhàng thổi qua, hạt mưa rơi hòa vào dòng nước, hoa sen tàn phai hương sắc
Người khác dùng kiếm chém đứt tình duyên vô phận, riêng ta dùng nó nối kết lương duyên trọn kiếp với nàng
Ngay từ đầu đã đoán được kết cục bi thương, việc gì cứ cố chấp tình trường nhân thế
Chuyện cũ mãi quẩn quanh trong vò rượu, nỗi đau chẳng dứt, uống cạn chén liệu chăng có thể quên?
Sương đêm mờ mịt cuốn lấy vầng trăng khuyết, ta chấp bút gửi nỗi lòng trong từng ý thơ
Hồ điệp bao lần ngược vòng thành kén, luân hồi chốn hồng trần đến bao giờ mới ngưng?
Nàng thổi sáo, ta hòa tiêu, giai điệu ngân nga cùng tháng năm trôi, hóa thành thiên trường địa cửu
Xuân thu cứ xoay chuyển, hoa kim ngân úa tàn, chỉ mong cùng nàng tương ngộ lần nữa…
~*~
Còn nhớ rất rõ, lúc ta chỉ mới năm tuổi, cùng phụ mẫu ra ngoài phố xem hoa đăng trong đêm Nguyên Tiêu, những cuộc tương ngộ kì lạ với ba người làm đời ta thay đổi từ đó.
Ba người: một cậu bé, một cô bé và một ông lão.
Cậu bé, trông như lớn hơn ta một chút, hất mạnh ta vào một quầy hàng bên đường, bản thân chạy vụt đi không quay đầu lại, dáng vẻ uất ức bất cần. Ta chỉ thấy bóng áo xanh khuất dần, lấp ló mảnh ngọc bội màu cam hình lá phong và những giọt nước mắt…
Con trai, cũng nên khóc vì vài chuyện vặt vãnh sao?
Chủ hàng tướng số ta tông phải – một ông lão nét mặt phúc hậu - chỉ nhìn ta một cái, thở dài u buồn.
“…và cuối cùng, đứa trẻ này sẽ không sống qua hai mươi tuổi…”
Ta nghe thế, tuy lòng có chút kích động, như chỉ cười nhạt.
“Đến hai mươi tuổi mà ta còn sống, ta sẽ quay lại lấy mạng ông.”
Ta đã đáp lại bằng một câu khiêu khích như thế.
Liệu rằng có thể xem như một ván cược chăng?
Tất nhiên ta vốn chẳng bao giờ tin vào chuyện bói toán, nhưng sau này, có một số việc xảy ra khiến ta không thể dưng dưng với nó được nữa.
Ta cười mình vô dụng, thua mất rồi…
Rồi ta gặp một cô bé cũng vào hôm đó, dáng người sao mảnh mai yếu đuối khiến người ta chỉ muốn che chở bảo vệ, ta nắm tay muội ấy truyền hơi ấm và sự tin tưởng, hi vọng có thể được ở bên nhau dài lâu.
Nhưng… cũng lại là lời tiên đoán khác của lão…
Máu, và chỉ có máu vấy lên mọi thứ, hòa trong dòng nước buốt lạnh cắt da cắt thịt, từ từ truyền đến tận tâm can vào cái ngày khủng khiếp ấy.
Mưa, có lẽ cũng là nước mắt oán than của ta.
Ta chỉ biết ân hận, và nguyện dùng cả đời để ghi nhớ một cái tên trong lòng mình.
Kể từ đó, ta ít khi cười thật lòng, trong cung truyền qua lại những tin đồn ta lạnh lùng vô cảm gì đó…
Nắm lấy trâm gỗ trong tay một cách trân trọng, ta chỉ cười nhạt.
~*~
“Phi nhi… đừng hận thù ai cả…”
Lời nhắn nhủ cuối cùng của mẫu phi, chính là khuyên ta đừng bao giờ hận thù bất kì ai, cứ sống một đời yên bình qua ngày đoạn tháng.
Ta biết, mình là một đứa con bất hiếu, không tuân theo di nguyện cuối cùng của mẫu phi.
Vì ta biết bản thân mình chẳng bao giờ có thể làm được như vậy.
“Mẫu phi, con xin lỗi, để hận thù phủ lấy mất rồi…”
Ý nghĩa của đời ta lúc này, chính là sống dựa trên nỗi thù hận. Ta rạch trên tay mình hai đường rất sâu vào ngay tang lễ của mẫu phi và hoàng muội để ghi nhớ, sẹo chưa phai, ta vẫn nuôi lòng báo thù hai mạng người.
Nước mắt rơi, cũng là lúc lòng ta chết lặng.
Thêm một lời tiên đoán khác của lão.
Hai trong ba lời đã ứng nghiệm… lần cuối là lúc nào, liệu có kịp cho ta trả thù hay không…?
Đôi khi ta cũng tự hỏi bản thân mình.
Nếu mẫu phi biết được ta càng lúc càng trở nên xấu xa, liệu sẽ thất vọng cỡ nào?
~*~
- Khậc, khậc, khậc…
Ta đưa tay ôm lấy vùng cổ đau rát, cảm giác bị sặc nước nghẹt thở đến suýt chết khiến cho ta khó chịu vô cùng.
Nhưng việc đó chẳng thể nào ghê tởm bằng việc giết người.
Phải, ta – một đứa trẻ mới chín tuổi – hôm nay đã giết người.
Ta nhìn phi tiêu cắm giữa trán gã thái giám vừa bóp cổ mình nhấn đầu xuống hồ nước cho sặc nước tới chết, máu của gã chảy ra ướt bờ hồ, gã chết không nhắm mắt, nhìn ta như oán hận.
Hận sao?
Thật ra ai mới là người nên hận đây?
Là ngươi ép ta, chẳng phải ư?
Cả người ta ướt sũng, tóc lộn xộn, đồ trên người bị cháy xém vài chỗ, giờ đây đã dính thêm cả màu đỏ của máu.
Là máu của gã đã bắn lên người của ta.
Trong một thoáng, vì tự bảo vệ mạng sống của mình, ta buộc lòng phải ra tay, nếu gã không chết thì người chết đương nhiên sẽ là ta.
Ta nhìn tay mình, nhúng chàm rồi sao?
Ta lại hướng ánh mắt về phía Lạc Hà điện của mình hiện khói lửa một góc trời, là nơi ban nãy ta vô cùng chật vật thoát ra, cũng là chỗ ở của ta một thời gian, giờ đây đã hóa thành tro bụi.
Lửa màu đỏ, máu cũng màu đỏ.
Khói màu đen, mà máu bẩn cũng màu đen.
Lạc Hà điện của ta không còn, chút kí ức vụn vặt còn sót lại về sự ấm áp của mẫu phi một thưở cũng chẳng còn, mềm lòng của ta, e dè của ta – một đứa trẻ chín tuổi – chắc cũng chấm dứt hoàn toàn.
Từ giờ, ta bước vào ma đạo không lối thoát, giết người một lần, thì có thể giết người rất nhiều lần.
Ta biết chứ, biết rất rõ, mọi thứ đang dần dần bắt đầu bằng vạch xuất phát màu máu, chính là cách tồn tại giữa hoàng cung này của ta từ nay về sau.
Ngươi chết, thì ta sống.
Ngươi không giết ta, ta sẽ giết ngươi.
Quy luật mạng đổi mạng.
Ta cảm thấy, dường như ở hốc mắt mình có gì đó rất nhức nhối.
Nhưng ta biết, chẳng thể nào là nước mắt, vì căn bản, ta không khóc được.
Mà đối mặt với tất cả mọi chuyện xảy ra với mình, ta chỉ có thể cười mà thôi.
- Ha ha ha…
Ta nghe tiếng cười của mình phát ra rất chua chát, là tiếng cười của một kẻ sắp mất dần đi tính người.
Ta trông ra phía xa, bóng một người mặc áo vàng đang tới.
Trong hoàng cung này, ngoài phụ hoàng ra, nào còn ai mặc áo vàng thêu hình rồng nữa đâu.
Người càng bước đến gần ta, ta càng nhận thấy rất rõ ràng, nét mặt của người dường như là sửng sốt, có gì đó thất vọng lẫn đau khổ đan xen hỗn loạn.
Người thấy thất vọng vì có một đứa con xấu xa đáng ghê tởm như ta sao?
Ta đứng đối diện với phụ hoàng, cất lên nụ cười mỉa mai:
- Phụ hoàng, cuối cùng con cũng biết được cảm giác giết người là gì… dù chỉ là tự vệ, nhưng thật sự con đã dùng chính đôi tay này cướp đi tính mạng của ai đó…
Chỉ cảm giác được một vòng tay ấm áp ôm chặt lấy mình, bên tai nghe giọng nói xúc động nghẹn ngào:
- Phi nhi… phụ hoàng thật sự rất tệ…
Sau đó, là phụ hoàng thay ta xóa bỏ mọi dấu vết.
Nhưng làm sao có thể xóa được dấu vết giết người trên tay ta đây?
~*~
Ta cảm nhận vị máu tanh từ khóe miệng mình, lồng ngực đau như con thú nào đang dùng móng vuốt điên cuồng cào xé, nội tạng đảo lộn cả lên.
Phản bội.
Trong canh có độc, dù ta đã dùng kim bạc để thử.
Mà kẻ hạ độc, lại là tì nữ thân cận nhất một thời của mẫu phi.
Sau khi di nương đến rồi rời đi, có rất nhiều chuyện đã thay đổi…
Có lẽ, ả đã đố kị từ ngày đó… con người mà, sao tránh được…
Ta ném bát canh vào mặt ả, nghe tiếng ả hét “á”, rồi tiếng bát canh rơi xuống sàn vỡ tan thành nhiều mảnh, nhìn khói độc bốc lên, nước canh sủi bọt trên sàn, ta hướng ánh mắt khinh thường về phía ả mà cười, cười như hóa điên trước ánh mắt sững sờ của ả, ta miết từng chữ nhẹ như hơi thở:
- A Đào, có biết kết cục của kẻ phản bội sẽ ra sao hay không?
Chết đi!
Mùi máu lại dậy lên không gian, nhiễm bẩn Ngạo Dương điện mới xây, chính do ta đã thiết kế yêu cầu phụ hoàng.
Từ bây giờ, ta biết, ngoài phụ hoàng lặng thầm bảo vệ, bản thân không thể đặt một tia tin tưởng nhỏ nhặt ngu xuẩn nào với bất cứ ai trong hoàng cung tình người mua bằng ngân lượng này nữa rồi.
Ta không biết mình đã dùng biết bao nhiêu phi tiêu để phóng ả, cả việc ả còn sống hay đã chết sau khi ta ra tay.
Ta giết cũng được, hoàng hậu giết để bịt miệng cũng được, nhưng số của ả, chắc chắn chỉ có chết mà thôi.
Một kẻ không có lòng trung thành, mờ mắt vì ngân lượng, liệu sẽ có ai tin dùng?
Ta chỉ biết, sau đó mọi thứ trước mắt ta tối sầm lại.
Đến khi tỉnh, cả người rã rời như không có sức lực, điều đầu tiên nhìn thấy là nét mặt phụ hoàng mệt mỏi như đã nhiều ngày mất ngủ, thấy ta tỉnh, trong mắt phụ hoàng hiện lên nét vui mừng, rồi người nắm tay ta, thấp giọng như cầu xin:
- Phi nhi, để phụ hoàng cắt cử thị vệ bảo vệ con, đừng từ chối nữa…
- Không cần đâu phụ hoàng, con biết mình cần gì…_ ta gắng gượng đáp lại một cách dửng dưng, ta không tin ai ngoài bản thân ta và phụ hoàng, nhưng người đâu thể bảo vệ ta mãi được, còn thị vệ, đến lúc cần ta sẽ tự tìm.
Những ngày sau đó, ta bị độc chất hành hạ thừa sống thiếu chết, không ngờ rằng thứ chất độc Mê Hồn này sẽ bám theo ta đến lúc ta mười tám tuổi, đem đến bao nhiêu tai ương theo sau đó.
Tất cả những người liên quan đến bát canh đó, từ ngự y, nô tì, thái giám đều bị lăng trì xử tử vì tội mưu sát hoàng tử.
Phụ hoàng đã thay ta xóa dấu vết tất cả.
Giờ trong tay ta chẳng có gì, chỉ có thể dựa vào sự che chở của phụ hoàng.
Nhưng, liệu là bao lâu?
~*~
“Nguyện một lòng đi theo chủ nhân!”
Từng người, từng người sau đó nhận ta làm chủ nhân của họ.
Ta thản nhiên chấp nhận tất cả, vì đã đến lúc ta cần có tổ chức phía sau hỗ trợ bảo vệ mình khi cần thiết.
Không hiểu nguyên do từ đâu, với một kẻ không tin ai tuyệt đối ngoài bản thân mình, ta lại có lòng tin rằng họ sẽ không phản bội ta.
Nếu sai, chẳng qua là do ta quá ngu ngốc.
Ta tin họ, phải chăng vì họ không phải là người thuộc về hoàng cung hiểm độc?
Người trong chốn giang hồ, ắt có thứ nghĩa khí giang hồ, và ta muốn biết thứ nghĩa khí đó như thế nào.
~*~
“Hoàng đệ, đệ thích con vật gì?”
“Sao tự dưng hoàng huynh lại có nhã hứng hỏi đến vấn đề này?”
“Huynh rất hiếu kì, vì thường ngày đều thấy đệ dửng dưng với mọi thứ, huynh thật sự muốn biết.”
“Đệ thích bướm.”
“Không đùa chứ? Tự bao giờ đệ lại ủy mị như con gái thế này?”
“Đệ không quan tâm đến cách nhìn nhận của huynh.”
“Huynh không phải là đang trêu đùa đệ, chỉ là thật sự rất bất ngờ.”
“Vậy hoàng huynh thích con gì?”
“Huynh ấy à, huynh thích bồ câu trắng, vì nó giống đệ.”
“Giống đệ?”
“Ừ, thật sự rất giống đệ, hiền lành lương thiện.”
Ta đưa tay vờn những con bướm đêm đang bay xung quanh mình, chợt nhớ một đoạn đối đáp ngày trước.
Ta thích bướm, đó chưa từng chỉ là một câu trả lời bâng quơ cho có lệ, những con bướm mềm mại nhiều màu có thể là thứ dành cho con gái, còn ta thích bướm đêm một màu đen tối - màu của quỷ dữ.
Đối với ta mà nói, bướm là vũ khí giết người lợi hại.
Bướm của ta, tri kỉ của ta, con vật cưng của ta, thuộc hạ của ta…
Ta… hiền lành lương thiện sao…?
Ta là một con bồ câu trắng, mang trên mình đôi cánh của quạ đen.
Y là con thuồng luồng nước, mãi mãi chẳng hóa thành rồng.
Và ta sẽ tiêu diệt con thuồng luồng đó, không một chút do dự.
Ta đã giết quá nhiều người, cũng chỉ là bàn đạp để tiêu diệt nó, và cả người đã sinh ra nó trên đời này.
Tên hai mặt.
Kể từ lúc ta đeo băng mắt trái, dung nhan bị xem như hủy hoại, là nỗi ô nhục của hoàng cung, chỉ nhận được những lời khinh miệt cả lén lút lẫn công khai, đều là do y và mẫu hậu cao quý của y giở trò, y cũng bắt đầu lên mặt xem thường hạ nhục ta bằng mọi cách có thể, trút đi vỏ ngoài hiền lành thưở trước.
Ta không bận tâm, chỉ cười nhạt nhìn sự rảnh rỗi của họ.
~*~
Trái tim ta từ lâu đã chết lặng, trống rỗng, không cho phép bản thân mở lòng với một cô gái nào cả, ta tin tưởng rằng đời này sẽ không hề biết được cảm giác yêu thương muốn che chở cho ai đó là gì nữa…
Cho đến khi, ta gặp nàng…
~*~
Ống tay áo lả lướt trong gió lộng
Dường như trong lòng gió nổi mây phun
Cõi lòng dù nát tan, mặt ngoài lại vờ ung dung
Nhưng nước mắt không kiềm chế được cứ rơi
Chàng nói bản thân biến ảo như một luồng gió
Ở chốn luân hồi chọn lựa tự do
Mộng phù du như làn nước ngày xuân
Tình yêu chân thật đều hóa thành hư không
Tại sao tình yêu bao giờ cũng làm người ta tổn thương rồi lại biến mất
Chẳng gỡ bỏ được tình yêu với chàng
Giữ chặt nơi hàng mi
Vì yêu chàng rồi, từ lâu thiếp khó lòng chợp mắt
Đời người như một vở kịch cứ tuần hoàn
Sân khấu cùng diễn viên chẳng đổi
Một lần lại lần nữa lặp lại tình tiết
Cớ sao sáo không ngừng thổi
Từng tiếng vang vọng bên tai
Một nghìn năm trước thiếp cùng chàng sớm đã yêu thương
Trong đêm thâu trăng kia thật đẹp
Như đang dõi theo ánh sao
Nhẹ phất tay áo, chuyện chúng ta tiếp tục tái diễn
Gả Hạnh Không Hẹn
- Chapter 37 10 tháng trước
- Chapter 36 10 tháng trước
- Chapter 35 10 tháng trước
Ngôn Tình , Cổ Đại , Nữ Cường
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Thể loại: cổ đại, nam cường nữ cường
Edit: hoa hồng
Converter: Ngocquynh520
Bản Coverter: Hoàn
Số chương: 37 (quyển 1:15; quyển 2:15; quyển 3:7)
Cổ Vô Song là thương nhân.
Là nữ thương gia.
Ánh mắt nàng độc đáo, thủ đoạn cao minh, có quyết đoán có tầm nhìn xa. Bàn về trình độ ăn nói, ở thành Nhữ An này càng không có ai bằng.
Có thể nói là gia tài bạc triệu.
Vậy mà nữ tử như vậy, 27 tuổi rồi, còn chưa xuất giá.
Phiếu mai đã qua, gả hạnh không hẹn. (Đã qua tuổi lấy chồng, mà vẫn chưa lấy chồng)
Có câu nói: mùa xuân tới khai hoa, cô nương lớn tuổi muốn gả lang quân. (Mùa xuân tới hoa nở, cô gái lớn tuổi muốn lấy chồng)
Cổ Vô Song nàng, quyết định gả mình ra ngoài. . . . . .
Thế nhưng vì sao, tính toán hết mọi đường.
Tính đi tính lại.
Không tính được lại có người đi vào trái tim mình.
Giới thiệu thêm của Editor:
Cũng chỉ có Cổ Vô Song mới có loại khí thế này, quang minh chính đại liệt kê điều kiện tìm bạn trăm năm.
Điều kiện như sau:
Một, dung mạo đoan chính;
Hai, không bệnh tật;
Ba, về tuổi thì trên 27 dưới 37;
Bốn, chiều cao trên 1m8;
Năm, không có hôn ước;
Sáu, không có sở thích bất lương;
Người nào đồng thời thỏa mãn các điều kiện trên, đều có thể tới cửa tham gia tuyển chọn. Ưu tiên người có sở trường đặc biệt.
Xin trích dẫn của bạn danque bên TTV:
Nữ cường là chỉ nàng có tài trên thương trường a. Nàng xuất thân nhà nghèo, cha bệnh, em thơ, phải đi làm thuê, trở thành gia tài bạc triệu, đứng đầu thương hội phương Bắc.
Cho nên nàng cường.
Nhưng đụng phải chàng, thủ phủ phương Nam thì nàng hoàn toàn yếu thế, chỉ phải dùng âm chiêu số sau đó trốn về phương Bắc. Nhưng chàng truy thê bá đạo quá nên cuối cùng cũng tóm được nàng.
Đặc biệt là không có lãng mạn, không có đàm gió luận trăng, nói chuyện tình cảm. Mà là "quỷ dị" đàm hôn luận gả giống như ký hiệp nghị buôn bán vậy.
Trường Mộng Lưu Ngân
- Chapter 26 10 tháng trước
- Chapter 25 10 tháng trước
- Chapter 24 10 tháng trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Dịch giả: Phan Lưu Ly và Thiểm Dương
"Cuộc đời tựa như một bàn cờ, chúng ta đều là những quân cờ và người chơi chính là số phận..." Cho dù chúng ta có vùng vẫy cũng không cách nào thoát khỏi ván cờ đã định, tiến hay lui, được hay mất, tất cả đều do số phận định đoạt...
...
Kiếp này tôi đã chẳng còn cơ hội nào nữa. Nếu có kiếp sau, tôi hi vọng người đầu tiên em yêu sẽ là tôi, để tôi có thể cảm nhận thứ cảm giác được một người nào đó yêu thương.
...
Phật nói, theo gió đến, rồi lại theo gió đi. Kiếp này phồn hoa như mộng, họ đã cùng nhau tạo nên một kỳ tích với khí thế khuynh thành. Tình này chưa hết, ý này khó quên. Dây đàn tuy đã đứt nhưng khúc nhạc còn du dương.
...
"Đúng là tôi có thù hận, nhưng tôi sẽ không bao giờ để thù hận ảnh hưởng đến cuộc sống và sự nghiệp của mình. Tôi cũng chưa từng làm gì gia đình họ cả, vì tôi tin rằng sự cắn rứt lương tâm chính là thứ dày vò ghê gớm hơn cả thù hận. Hãy cứ để họ tiếp tục bị dằn vặt, giờ đây đối với tôi mà nói, tình yêu mới là thứ tôi thực sự muốn hướng tới..."
Lấy Một Hoàng Hậu Không Tranh Sủng
- Chapter 32 10 tháng trước
- Chapter 31 10 tháng trước
- Chapter 30 10 tháng trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Tranh sủng? Khó khăn lắm mới xuyên không được một lần, lại còn trở thành hoàng hậu của một nước, đương nhiên phải tận hưởng cuộc sống áo dâng tận tay, cơm dâng tận miệng. Hơn nữa, chuyện tranh giành một người đàn ông với bao nhiêu người phụ nữ là điều không tưởng với một người phụ nữ hiện đại đến từ thế kỷ 21. Huống hồ, tam cung lục viện của hoàng thượng để trang trí sao? Chỉ nhìn thôi chứ không động tới chắc? Cho nên cứ bình thản xem kịch hay, như vậy mới là kẻ khôn ngoan.
Còn về phần hoàng thượng, thi thoảng cứ đưa lời chọc tức đến một ngày nào đó, lộ khí xung thiên, ngài phế bỏ hoàng hậu là ta rồi đuổi khỏi cung. Nếu như vậy thì ta được tự do rồi.
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì
- Chapter 75 10 tháng trước
- Chapter 74 10 tháng trước
- Chapter 73 10 tháng trước
Xuyên Không , Ngôn Tình , Cổ Đại
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Nội dung: Xuyên không, ân oán giang hồ, sư đồ luyến.
Nguồn convert: Tàng Thư Viện
Converter: Silly 0301
Editor: Khanh
Hạnh phúc là gì?
Hạnh phúc chính là…giống như mèo được ăn cá…chó được ăn thịt…
Là ăn bồ đào mà không phải lột vỏ…
Spoiler
Truyện kể về Bồ Đào sinh ra trong Thượng Quan gia, từ nhỏ đã không được cha ruột của mình yêu thương, giao hẳn nàng cho sư phụ Thượng Quan Khâm nuôi dạy bồi dưỡng nàng thành người kế thừa sơn trang. Vì thân phận kế thừa sơn trang, nàng phải giả trai từ nhỏ, chịu sự huấn luyện nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương của sư phụ. Cũng từ đó, nàng và sư phụ sinh lòng yêu thương nhau, nhưng hoàn cảnh duyên phận đưa đẩy, Bồ Đào cũng gặp và dây dưa không ít với Quý Tử Thiến và Hồng Dạ, một người là tiểu Hầu gia con của Giáo chủ Ma giáo, một người là một trong ba vị Môn chủ của Thiên Sơn Tam Môn – tổ chức sát thủ trong giang hồ. Từ đó câu chuyện về mối tình tay tư bắt đầu.
Ý kiến cá nhân
Truyện đơn giản, không có tình tiết gì nhiều, chỉ xoay quanh mối tình giữa em Bồ Đào, anh sư phụ và 2 anh nam phụ. Nhưng đọc rất hài…giải trí là chính.
Cá nhân mình không thích xuyên không, rất nhàm chán…Nhưng trong truyện này tuy mang tiếng là xuyên không, lại không hề nhắc tới làm sao nữ chính làm sao xuyên không, cũng như không có nổ là nữ chính có năng lực siêu nhiên, hiểu biết sâu rộng của người hiện đại, đẹp bá chấy bọ chét, hay là vẻ mặt lạnh lùng làm các anh cứ đua nhau…xin được chết.
Mà chủ yếu là vì hoàn cảnh, duyên phận đưa đẩy.
Kết thúc HE, tức là 1+1, nhưng 2 anh kia vẫn cứ qua lại dập dìu.
Trong truyện có một vài nhân vật phụ, chi tiết phụ liên quan đến đoạn tụ, nhưng rất dễ thương và buồn cười.
Nói túm lại, đọc vui vui….
Bác Sĩ Thú Y Ở Thế Giới Thú Nhân
- Chapter 64 10 tháng trước
- Chapter 63 10 tháng trước
- Chapter 62 10 tháng trước
Dị Giới , Xuyên Không , Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Thể loại: Xuyên không, nhân thú, sủng, HE
Editor: Miêu Nhi
Độ dài: 64 chương
Phúc Nhạc tự nhiên bị đập hôn mê.
Tỉnh lại liền tới vườn bách thú, a không, là thế giới thú nhân.
Có trời chứng giám, cậu là 1 nam y tá, không phải bác sĩ a! ! !
Lại càng không phải bác sỹ thú y a! ! ! nhóm người này kích động sẽ biến thân thành dã thú thế mà cũng sẽ phát sốt cảm mạo tiêu chảy viêm ruột? ! Thế mà cũng chảy, máu, mũi! ! !
Cậu phải về a a a! !
Từ khóa: nhân vật chính: Phúc Nhạc, Kiều ┃ phối hợp diễn: chưa nghĩ ra ┃ cái khác: thú nhân, bác sỹ thú y, ấm áp, 1V1, sinh tử
Không Phụ Trách Vợ Trước
- Chapter 10 10 tháng trước
- Chapter 9 10 tháng trước
- Chapter 8 10 tháng trước
Ngôn Tình
0
Đang tiến hành
0
0
0
10 tháng trước
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, HE
Độ dài: 10 chương
Editor: Minty (Sia iu nàng lắm nha moaa)
Beta: Sia ^_^
Converter: ss meoconlunar (Tàng Thư Viện)
Nhân vật chính: Lôi Hân Hán & Lăng Hi Tình
Nàng sống hai mươi sáu năm, luôn được mọi người khen tính tình tốt nên mới lập chí quyết làm một cô giáo giỏi,
Nhưng giờ nàng thiếu chút nữa bị cậu học sinh tiểu học trước mắt này chọc tức chết.
Nhìn thấy cậu nhóc kiêu ngạo phách lối không coi lời ai ra gì, bộ dáng thực như phiên bản của người nào đó, khiến nàng nhớ lại một đoạn ký ức không vui.
Nàng nhất định phải hẹn phụ huynh cậu bé trao đổi về lối ứng xử mới được: Không thể dạy trẻ nhỏ thành ra như vậy –
Nàng nào biết muốn gặp cha cậu cực khó khăn, phải trà trộn vào công ty lớn, giả vờ làm người giao nước mới có thể gặp mặt trực tiếp, càng làm nàng giật mình là
“Người nào đó” lại đứng trước mặt nàng. Ông trời ơi! Vậy chẳng lẽ là ….
Học sinh này là bé con mà nàng tám năm trước cắn răng chịu đau chết đi sống lại sinh hạ?!
Nuôi mà không dạy được con thì là lỗi của cha mẹ, dạy mà không nghiêm thì là lỗi của giáo viên; vì vậy khi nàng thấy đứa con mình dứt ruột đẻ ra giờ lớn lên lại hư hỏng như vậy mà lòng đau như đao cắt. Nàng nhất định phải “ra tay” giáo huấn lại mới được,
Nàng nào biết mình lại bị tiểu bá vương này trả thù, lừa đến phòng chứa rác nhốt lại. Đang lúc nghĩ đến chính mình bị nhốt đến chết ở chỗ không ai hay biết này, chồng trước lại bất ngờ xuất hiện cứu nàng,
Ngay sau đó, đứa con chưa biết nàng là mẹ ruột cũng chịu hối cải, còn tuyên bố sẽ chỉ cách cho nàng có thể thành mẹ kế của cậu…..

Bình luận mới